Thursday, 23 January 2014

Human realm is a great cause. - cõi người là mối nhân duyên lớn.

I had a traffic accident when my work began to be noticed at a reasonable price in comparison to other people my age and I paid off my three debts from moving the location of my art space established in five years. I dropped off just as the light of optimism on the way my art began to appear.

For more than half a month I was completely unconscious. Actually, my subconscious mind does not stop working for lengthy periods of time; I dreamed of a journey, in which my lover hid family and returned to the country to look after me in the hospital, whispering in my ears.

But, just like in the movies, I initiated the break-up because I did not think I could go back to normal. That predetermined romance had only been going for a week when a completely different me, unable to get over it, left before the fragment of my skull returned. Needless to say, I deteriorated at that time. I just witnessed a miracle and refused to return to the human realm; if it had not been for that-normal incident, it would have been a wonderful movie ending and the human world would have received yet another miraculous story.

Thanks to the presence of my beloved relatives and friends, I was able to overcome the psychological trauma. After reading the news that I had been in an accident, the anaesthesiologist and resuscitation doctor who was my roommate for a year from 10 years ago but subsequently lost contact, read the news that I had been in an accident, and I received treatment at the facility where she worked. Even though she was on leave, she kept a close eye on me and offered appropriate advice when my family became confused and wanted to take me to Singapore for treatment. A lot of my classmates and online acquaintances have also committed to assisting with my treatment. My childhood dread of pain was gladly and gently explained and listened to by the physicians and nurses. I used to be terrified of the hospital environment because of complaints. I have concluded that in my case, the presence of Human Interaction is clearly the most significant factor.

Following the operation, medical consequences were plainly visible; the most typical infantile reactions in patients with brain injury following recovery are easy crying and loud crying. A yoga instructor volunteered to assist me and teach me how to balance my breath and channel good energy through positive thoughts. She asked an Herb doctor (Thay) to show her how to massage acupressure sites directly. He is a blind man who was given cures and therapies by his father, a Healer, that focus on the perception of our own ears and hands. He has effectively handled tough instances including stroke and cerebral palsy in children. With the perspective of a benevolent attitude, it is incumbent to each individual to contribute in order to help the less fortunate. She has a more effective pressing technique thanks to Thay's advice.


My voice eventually restored to its normal biological age. Above all, I was afraid I would become more bitter as a result of the right brain contusion, which governs emotions. However, it did not occur. My past defeatist sentiments have softened. She sent me a lot of helpful resources to help me regulate my thinking. According to Dr. Jill Bolte Taylor's article, persons who have had a stroke frequently lose because their loved ones do not comprehend and cannot be patient and kind but quickly become disheartened and cease trying.

I began to comprehend more about what I was going through, no longer blaming myself for losing the miracle of love, and the new days returned to assist me in recovering more quickly. After face muscle acupuncture rolled the pointer gently rubbed right at the border of the chopped skull, I had to love and comfort it, I self-soothed my skull fragment on chilly, lost days, as the doctor advised. Because the two skulls were separated for such a long time, the doctor clearly stated that they might still refuse and not accept each other at the time of surgery.

I still keep my ex-lover's writing, noting the events of each day so that I would not lose my memories when I woke up. Still, gratitude is what I keep. Those were the words about loved ones' concerns, the calls from friends through social networks offering to help me during that time...all of which helped me realize that returning to the human realm is a great predetermined cause. I no longer have the naive notion that I wanted to leave in the happiest possible moment in order to avoid the pain...Humanity has helped me in realizing that this accident is a challenge, a valuable experience that not everyone can verify, about human-to-human relationships, natural affinity and how the light of thoughts can be transformed into good energy and transmission... like the medical staffs, Thay and the sister who assisted me, and what I received after that accident.


Oriental medicine is a family heirloom, but Thay and the herbalist are not afraid to pass on the profession of saving lives to those who wish to learn if they have clean hearts and do not place too much emphasis on financial concerns. Thay is now the teacher of blind students who are extremely sensitive to their hands and other senses in order to compensate for their lack of vision.

I occasionally know some young people who are seethed and churned, with minds full of confusion and pain. The majority of them still have a lot of enthusiastic energy, but there are also a lot of dull apathy, cynical cynicism... Looking back on my adolescence, I was occasionally depressed, bored, and gladly went around. Therefore, I'd like to be able to share, listen to, and say that: "Do not hurt your youth!". Because, as far as I am aware, very few people can succeed on their own or say that they do not need the assistance of others. I truly wish to guide dynamic young people with optimistic concepts that are not shattered by compromise expectations imposed by inflexible thinking assumptions. But that is really a process, since there is a long road ahead of me, as well as a steep slope and I am crawling my way up from the bottom.

Some believe I am going through a tough test in the human world. Now, whether success or failure is the cause and effect that I choose, that is the mental state in which I will travel in this human realm.

11/01/2014
Himiko. Nguyễn


Tôi gặp tai nạn giao thông ngay thời điểm tác phẩm tôi bắt đầu được chú ý sưu tập với giá tốt so với người cùng thế hệ, trả được nợ 3 lần thay đổi địa điểm của không gian nghệ thuật gầy dựng trong 5 năm. Ánh sáng lạc quan trên con đường nghệ thuật bắt đầu hiện ra thì tôi rơi khỏi.



Tôi mê man chừng nửa tháng. Thực ra tiềm thức tôi không ngừng hoạt động lâu đến vậy, tôi mơ một cuộc đi chơi, về những mộng tưởng như người-đã-yêu giấu gia đình trốn học ở nước ngoài về trực suốt trong bệnh viện thì thầm bên tai.



Nhưng rồi, như trong những bộ phim, tôi xốc nổi đòi chia tay, bởi nghĩ mình không thể về như cũ. Nhân duyên ấy chỉ vừa bắt đầu, bên nhau cũng chưa trọn tuần, trước một tôi hoàn toàn khác biệt, người cũng không thể vượt qua, đã rời đi trước khi mảnh sọ tôi trở lại. Khỏi phải nói, giai đoạn đó tôi đã xuống dốc như thế nào. Tôi vừa nhìn thấy phép màu, từ chối bước qua vùng sáng để quay trở lại cõi người, nếu không xảy ra chuyện-thường-tình-đó, thì sẽ là đoạn kết đẹp như phim và cõi nhân gian đã được góp thêm một chuyện thần kỳ.


Tôi vượt qua được chấn động tâm lý nhờ sự có mặt của người thân và những người bạn. Cô bác sĩ gây mê hồi sức cùng ở trọ 1 năm từ mươi năm trước và mất liên lạc, đọc thấy tin tôi bị tai nạn, điều trị ở nơi cô công tác. Dù nghỉ phép nhưng cô đã tận tình theo dõi, có góp ý kịp thời khi gia đình hoang mang, muốn đưa tôi sang Sing chữa trị. Nhóm bạn học thời tuổi trẻ và những bạn trên không gian ảo cũng dành tâm đóng góp một phần. Bác sĩ, y tá nhiệt tình, nhẹ nhàng giải thích, lắng nghe nỗi sợ đau trẻ nít của tôi. Xưa, tôi vốn sợ không khí bệnh viện qua những than phiền. Từ việc của mình, tôi nhận ra quan trọng vẫn là sự tương tác giữa người với người.



Sau mổ, biến chứng bắt đầu bộc lộ rõ, những biểu hiện trẻ con thường thấy ở người bị chấn thương não sau hồi phục là dễ khóc và khóc to. Một chị dạy Yoga tình nguyện đến giúp, dạy tôi cân bằng hơi thở và cách truyền đi những năng lượng tốt bằng những suy nghĩ tích cực. Chị mời Thầy đến trực tiếp hướng dẫn chị cách day ấn huyệt. Thầy là người khiếm thị, được cha là một Lương Y truyền lại những bài thuốc và phương pháp chữa trị tập trung vào sự cảm nhận của chính đôi tai và tay. Thầy đã chữa thành công những ca khó như tai biến và trẻ em bại não. Với tâm thế rằng tất cả đều từ tâm, tùy vào mỗi người mà đóng góp ngược lại để Thầy giúp những người kém may mắn. Nhờ sự hướng dẫn của Thầy, chị có phương pháp day ấn hiệu quả hơn.


Âm sắc của giọng nói tôi dần trở lại với đúng tuổi sinh học. Hơn hết là nỗi sợ rằng mình sẽ trở nên cay nghiệt hơn vì giập não phải, phần chi phối tình cảm. đã không xảy ra.Những bất cần khi xưa đã ít nhiều giảm bớtChị gởi cho tôi xem nhiều đường dẫn hay, giúp tôi cân bằng tâm trí. Như bài viết của tiến sĩ Jill Bolte Taylor, nói về sự trải nghiệm của chính bản thân khi não trái bị tai biến đã trở về như trẻ nhỏ, phải học lại mọi thứ từ đầu…, rằng người gặp tai biến thường thua cuộc do người thân họ không thấu hiểu để có thể kiên nhẫn dịu dàng, mau nản lòng, bỏ cuộc.

Tôi bắt đầu hiểu hơn về điều mình đang trải, không còn tự trách vì đã xốc nổi đánh mất phép-màu-của-tình-yêu-ngày-mới-quay-trở-lại-giúp-mình-hồi-phục-nhanh-hơn. Xoa dịu mảnh sọ những ngày nằm lạc loài lạnh lẽo, như lời khuyên của người lương y sau khi châm cứu cơ mặt đã lăn xoay con trỏ massage nhẹ nhàng ngay ranh giới vùng sọ bị cắt, rằng phải yêu thương xoa dịu nó, thời điểm bác sĩ trực tiếp ca phẫu thuật cũng đã nói vẫn có khả năng hai mảng sọ lạc nhau lâu ngày từ chối, không chấp nhận nhau.

Tôi vẫn lưu những dòng chữ người ấy ghi lại chi tiết từng ngày diễn ra để khi tỉnh lại tôi không mất đi ký ức. Dẫu thế nào, nỗi ơn người vẫn là điều tôi gìn giữ. Ghi chép về sự lo lắng của người thân, những kêu gọi hướng về tôi của bạn bè trên thế giới ảo giúp tôi nhận ra rằng việc quay trở lại cõi người là một nhân duyên lớn. Tôi không còn thốt ra nghĩ suy dại dột rằng tôi muốn rời đi trong thời khắc hạnh phúc nhất, không hay biết về điều đau đớn…. Tình người giúp tôi nhận ra tai nạn này là một thử thách, trải nghiệm quý báu mà không phải ai cũng được kiểm chứng, về mối quan hệ giữa người và người, tình thân, những nguồn sáng trong suy nghĩ có thể chuyển hóa thành năng lượng tốt và truyền đi….như những lương y, như Thầy, như chị, như những gì tôi được nhận sau tai nạn.

Đông Y vốn gia truyền, nhưng Thầy và anh bạn Lương Y không ngại truyền nghề cứu người cho những ai muốn học nếu có tâm trong sáng, không đặt nặng vấn đề kinh tế. Thầy đang có học trò là người khiếm thị, vốn rất nhạy cảm về đôi tay và những giác quan khác để bù lại cho phần thị giác...

Tôi thỉnh thoảng thấy vài người trẻ đang loay hoay trong rối rắm lùng bùng. Phần lớn vẫn mang theo nhiều hăm hở nhiệt tình, nhưng lẫn vào đó là rải rác những ơ hờ chán chường uể oải, yếm thế hoài nghi...Nhìn lại tuổi trẻ của mình tôi cũng có lúc bi quan cùng cực, cũng vài khi ủ rũ bâng quơ, cũng nhiều khi háo hức dấn bước lang thang... Tôi thực sự muốn mình có thể chia sẻ, lắng nghe, như lời dặn của một nhân duyên, “đừng làm tổn thương tuổi trẻ”. Vì biết, hiếm ai có thể thành công khi đợn độc hay tuyên bố mình chẳng cần đến con người. Tôi thực sự muốn hướng dẫ tuổi trẻ sôi nổi với những suy nghĩ tích cực, không bị bẻ gãy bởi đòi hỏi thỏa hiệp của những mặc định tư duy cứng nhắc. Nhưng đó là cả quá trình, vì trước mặt tôi nào chỉ là đoạn đường dài, mà là đoạn dốc cao, và tôi, đang bò lên lại từ đầu.

Vài người nói tôi đang trải thử thách khắc nghiệt ở chốn nhân gian. Giờ thành công hay thất bại là nhân duyên tôi lựa chọn, là tâm thế bước đi trong cõi người này.

11/01/2014

Himiko. Nguyễn 

vì này ở blog m, m minh họa hình chi tiết luôn :)
05/07/2012 này là hình trước tai nạn hai mươi mấy ngày. :) 

13/10/2012

08/11/2012
13/11/2012
08/11/2012
hơ hơ, dùng tay nâng bên sệ sao mờ giống teen quá. :))



13/09/2013





 12/2013

hình này mới chụp ngày qua. :)



P/S :

P/S : này là link báo có đăng bài viết này, tựa lạ hoắc (nên m đăng lại trên blog với tựa đề m chọn) : 


links về tai nạn : 



- Mảnh sọ được ghép vẫn còn 2 vết lõm do va đập với miếng đá cạnh vỉa hè. thường thì khi va chạm với vật cứng, sọ sẽ u phồng lên, sau 1 thời gian mới xẹp xuống. nhưng mảng sọ này chưa kịp phồng đã bị cắt rời. vậy nên, thỉnh thoảng tôi lại đưa tay chạm nhẹ như xoa dịu nó, dù rằng, nếu có hơi ấm của một bàn tay khác, có lẽ sẽ hiệu quả hơn :)
- con ốc gắn liền 2 mảnh sọ sẽ được gắn vĩnh viễn, rồi sẽ thành một phần của cơ thể. hôm trước, va chạm nhẹ với 1 người bạn, đỉnh đầu bản sướt qua, buốt nhói tận đỉnh, nước mắt tôi đã chảy ròng ròng, khóc hu hu như trẻ nhỏ. vậy là bây giờ không chỉ là mỗi mình vết lõm cần bàn tay xoa dịu, mà cà nơi gắn vật thể lạ đó. :)

"TS.BS Huỳnh Lê Phương, phó trưởng khoa ngoại thần kinh, bệnh viện Chợ Rẫy, TP.HCM cho biết, ... Sau quá trình điều trị tai nạn giập não, người bệnh ít nhiều có những thay đổi về tâm tính, cảm xúc chứ nói thay đổi cả giọng (Bắc thành Nam hoặc ngược lại) thì không có cơ sở. Với mỗi trường hợp, bác sĩ sẽ có hướng điều trị, tập luyện. Không nhất thiết trường hợp nào cũng cần tập luyện. Hoặc có trường hợp tập luyện với bài tập, nhưng có trường hợp tập luyện bằng môi trường, bằng tình cảm."

lời vị bác sĩ nói trong link báo cũng không hoàn toàn đúng. thời gian m nói như con nít do lưỡi m bị cong lại, hổng thẳng, chị dạy Yoga phải tới day nắn lưỡi m á. chị nói giọng Bắc thế là m bị ảnh hưởng theo, nên giờ giọng m Nam chẳng là Nam, Bắc cũng không nốt, toàn bị người lạ hỏi người nước ngoài nói tiếng Việt hả.





Friday, 27 December 2013

"Himiko’s Visual Trial"

Tuesday, 17 December 2013 14:27

Himiko Nguyen, artist, community figure and former proprietor of Himiko’s Visual Café, fell into a near-death coma following an accident. Cristina Nualart finds out how she came back, and what she’s doing with her new lease on life. Photos by Yves Schiepek


Written by  Cristina Nualart
Rate this item
(0 votes)
Himiko’s Visual Trial
“What are you doing?” asked elder sister.

“I’m looking for hell,” answered Be Chinh, the little girl digging up earth with a knife. In My Tho, her hometown in the Mekong Delta, her family called the youngest sibling ‘Baby Nine’. Hoang — the name she was born with, and would later go by in Saigon — found hell much later, but she is climbing out of it admirably well.

Last year, a friend called me with the bad news. A local newspaper had reported that Hoang, popularly known as Himiko, was in a coma following a road accident. The cause varies with the source. Depending on the newspaper, the friend or the day you ask Himiko herself, it either involved alcohol (although several of her friends report that she doesn’t drink), or someone driving into her while she stood on a pavement, or her losing control of a friend’s borrowed, supercharged motorbike.

Whatever happened, it led to grave head injuries. Surgeons cut out a piece of her cranium to minimise the damage of brain swelling. She was in a life-threatening coma for days. Weeks later, conscious again, she started a visual diary on Facebook. The unflinching photos of stitches and scars are not for the fainthearted. They are testament to the highly skilled medical team, who grafted back the part of the skull they had earlier removed and frozen.

This is the story of a young Vietnamese woman whose drive to make art is so forceful that even a hole in the head hasn’t curbed her plans to make bigger and better artworks.

A Way Back

Himiko says her life turned into a Korean film: following a dramatic accident, the protagonist breaks up with their lover, and it all ends in tears.
Storms of tears flowed, but not from pain. “After the accident I was always crying loudly and having tantrums, like a five-year-old child,” the 30-something artist chuckles. “People who are broken in the head come back as children. I think now I’m 13.”
Himiko’s Visual Trial
Himiko’s grin turns intense, as she explains that researching brain injuries has helped her understand the changes caused by the accident, the recovery process and the split from her former partner. She raves about Jill Bolte Taylor’s TED talk on brain science.

In less than a year, her recovery has been remarkable. “I didn’t die because before I had done yoga training three or four days a week,” she says.

A New Beginning

Concussion can affect language skills. The first time I saw Himiko after the accident she told me she wanted to practice English, because her Vietnamese had become childlike. This admission came from someone who had studied Russian, and who had worked as a translator in Japan to save money to study art.

“My family do not understand about art. My family is very poor, we couldn’t all study at university,” says the ninth sibling, who started making origami art for friends’ birthdays since she could not afford to buy gifts. She put herself through university and saw her art prices rise. Five Years and Beginning was Himiko’s university thesis, finished in 2005 after five years at art school. She’s now onto another beginning, one in which she wears hats more than she used to. But inside her head, there are still fireworks.

Himiko continues to make art from her Old Dreams studio in central Ho Chi Minh City. Any artwork she sells funds her dreams, new or old. Excited about her next project, a further development of a photographic series titled Come Out, Himiko emails curators at luxury hotels, takes calls from galleries and receives private collectors. “She is a true artist. She has given up everything for art,” says one collector, who has known Himiko since the start of her career.

Old Dreams Die Hard

It was only two months after graduating that she opened the first Himiko Café. It was in the living room of a shared house. “I thought of opening a café because Vietnamese people always go to cafés, they don’t want to go to galleries and museums,” she says.

Saigon was a different place in 2005. There were hardly any galleries. Himiko’s success was to find a way to show art that suited the local mindset. It was sparked off by her determination to have more than the one exhibition a year she might get if she relied on other art spaces.
“If artists want to exhibit in San Art [which didn’t exist at the time] or Galerie Quynh,” she says, “they need to write a proposal and this is difficult. With Himiko they got a yes. I understand them.” Her low bureaucracy approach gave opportunities to many, and the rotating exhibitions made the café a more interesting place to go.
Himiko’s Visual Trial
The grass roots, lo-fi approach might suggest a somewhat provincial art style. But with Himiko it only indicates openness and forward-thinking. Her own artwork is in two important collections of Vietnamese art.

One day the alternative art space was closed down. The culprit was nude photography, too risqué for millennial Vietnam. But Himiko Café was reborn a second time in a different location. It lasted some years before the same thing happened again. She opened a third, but was unable to keep it following her accident. She is now waiting for an investor to help her set up a new café. She ploughed money from her art sales in the cafés. Now Himiko owes nothing, but is back at square one.

It shouldn’t be a problem for her to begin again. “If you believe in good you get good energy,” she says. Before the accident she got on with her life and didn’t think much about others. Now the sound of an ambulance makes her take stock.

“Before [the accident] I didn’t care,” she says. “But now I care.”

Himiko’s Visual Café now exists online at himikocafe.blogspot.com. Her art will be on show at Sofitel Saigon Plaza, 17 Le Duan, Q1, in December, part of the exhibition Fragments of History

Friday, 20 December 2013

Call for.....

bữa nay mới ngó thấy hộp mail đầy ắp thông tin apply. từ giờ sẽ post lên đều đặn cho mấy bạn quan tâm theo dõi. :)


CALL for Applications - CROSSBREEDS 2014
http://www.imflieger.net/deutsch/

Elsewhere | Call for Residency Applications
http://goelsewhere.org/residencies

Ongoing Call for Applications: Low-Residency MFA in Interdisciplinary Arts

Call for Applications: The Camargo Foundation
http://www.camargofoundation.org/

Call for applications - San Francisco Study Away - Summer Program

http://smc.temple.edu/fma/sf/


Thursday, 19 December 2013

this wolrd - new project



Since stepping in a deep big dream, I found the precious powers which have taken me back to this human world.

It is world which built in my mind. A circle like a looking eye, a cirlce like a warm loving embrace; or the circle of life where the people pass by each other. Some pieces of love are the light which touch us in human realm.

As the star in great space, one pass by the others, touch them softly then gone away. The remain is only memories about the power of love which they have once in their life.



từ khi đi vào trong giấc mơ sâu, tôi chợt được nhận ra những nguồn lăng lượng quý đã cuốn tôi quay trở lại cõi người này.

Này là một thế giới đang hình thành trong tôi. Một vòng tròn như một ánh mắt nhìn; một vòng tròn như một vòng tay ôm ấp yêu thương; một vòng tròn như vòng xoay một kiếp, như vòng xoay luân hồi những cuộc đời khẽ lướt qua nhau. Những nguồn năng lượng sáng, vài mảnh vụn yêu thương rớt vào trong một cõi người... Như những vì sao trong cõi bao la, mỗi thân phận người ta lướt qua nhau,  khẽ chạm nhau, và rồi  lạc mất...... Những gì đọng lại, chỉ là những mảnh vụn ký ức về nguồn năng lượng yêu thương đã đi vào ta một lúc trong đời.







bạn này đang ở nhà ông chủ nhà hàng Pháp

bạn này đang ở văn phòng hiệu trưởng trường DH RMIT



Sunday, 8 December 2013

Bài thuốc tự chế “vĩnh biệt” bệnh xoang...


Thương con trai bị viêm xoang từ nhỏ, đã điều trị nhiều năm với đủ mọi phương pháp mà không khỏi bệnh, vợ chồng ông bà Trần Ngọc Đảnh - Trần Thị Kim Phúc (ngụ Quận 6, Tp.Hồ Chí Minh) cất công mày mò, cậy nhờ những bài thuốc dân gian. Điều thần kỳ đã đến khi gia đình này được mách nước tự chế bài thuốc cực kỳ đơn giản của đồng bào dân tộc Tây Nguyên mà không tốn một đồng tiền...
Thương con trai bị viêm xoang từ nhỏ, đã điều trị nhiều năm với đủ mọi phương pháp mà không khỏi bệnh, vợ chồng ông bà Trần Ngọc Đảnh - Trần Thị Kim Phúc (ngụ Quận 6, Tp.Hồ Chí Minh) cất công mày mò, cậy nhờ những bài thuốc dân gian.
Điều thần kỳ đã đến khi gia đình này được mách nước tự chế bài thuốc cực kỳ đơn giản của đồng bào dân tộc Tây Nguyên dùng cây giao (một loại cây thuộc họ xương rồng), giúp người bệnh “đoạn tuyệt” với bệnh xoang mà không tốn một đồng tiền.
Bà Trần Thị Kim Phúc trong một lần đi tìm cây giao phát miễn phí cho người mắc bệnh xoang
Bà Trần Thị Kim Phúc trong một lần đi tìm cây giao phát miễn phí cho người mắc bệnh xoang
Bài thuốc quý của đại ngàn
Ông Đảnh (67 tuổi) vốn không phải là bác sĩ, cũng không một ngày được học về thuốc trị bệnh. Ông trước là giảng viên Trường Đại học Nông Lâm, sau này về công tác ở Sở Nông nghiệp cho đến khi nghỉ hưu.
Vị kỹ sư về hưu kể lại: “Con trai tôi bị viêm xoang từ năm 10 tuổi. Cứ mỗi lần thay đổi thời tiết là cháu đau, nhức đầu, nước mũi chảy liên tục rất khó thở. Ngoài ảnh hưởng lớn đến sức khỏe thì căn bệnh này còn gây cho cháu rất nhiều bất tiện trong sinh hoạt và học tập. Thương con, vợ chồng tôi cứ nghe nói có thầy thuốc nào, bài thuốc nào chữa bệnh cho con dù xa xôi mấy cũng lặn lội đến. Suốt nhiều năm đưa con đi điều trị ở khắp các bệnh viện nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm”.
Khoảng đầu năm 2003, một lần ông Đảnh tình cờ gặp một đồng đội cũ từng cùng chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên. Khi biết những vất vả của gia đình bạn trong việc điều trị cho con trai, người này đã chỉ cho chú Đảnh một bài thuốc rất mà trước khi  đóng quân ở Tây Nguyên đã được đồng bào dân tộc tốt bụng chỉ cho khi thấy mình bị xoang nặng. Bản thân người này sau khi áp dụng đã khỏe mạnh, hết bệnh từ đó đến nay.
Bài thuốc này kỳ thực rất đơn giản, chỉ duy nhất một vị thuốc là cây giao. Phương pháp chữa bệnh cũng rất dễ dàng, người bệnh chỉ việc đun cây giao tươi lên và xông. Chỉ sau hơn một tháng dùng loại thuốc tự chế này, căn bệnh dai dẳng và “cứng đầu” của con trai ông Đảnh đã hết hẳn. Người thanh niên này đang học tập và làm việc tại Úc, sống trong mùa đông lạnh và khắc nghiệt của xứ sở “chuột túi” nhưng căn bệnh vẫn không tái phát.
Từ khi con trai khỏi bệnh, trong những lần đi tập dưỡng sinh, sinh hoạt các câu lạc bộ, bà Phúc đã phổ biến bài thuốc này cho người quen và rất nhiều người nhờ đó đã khỏi bệnh. Nhiều năm chứng kiến nỗi khổ của con trai khi phải sống chung với căn bệnh khó chịu, ông bà quyết tâm giúp những người bị bệnh như con trai mình tìm lại sức khỏe.
Khi bài thuốc được phổ biến rộng rãi, nhiều người tìm đến gia đình để xin bài thuốc, cây thuốc. Ngôi nhà ống giữa đất Sài Thành không có không gian để trồng cây nên để giúp đỡ những người bệnh, nên có mấy năm ròng, mỗi tuần ông bà lại thuê một chiếc xe 16 chỗ chạy ra Ninh Thuận, Bình Thuận chở đầy một xe cây giao về phát cho mọi người.
Thời gian gần đây do tuổi cao, vợ chồng ông bà không thể đi xa lấy thuốc cho mọi người nên bỏ thời gian soạn hẳn một quy trình đầy đủ từ mô tả cây, công dụng, cách làm, tác dụng, lưu ý … và mỗi người bệnh tìm đến đều được biếu một bản quy trình này.
Cây giao
Cây giao
Chi tiết quy trình diệt bệnh xoang bằng cây giao
Điều đầu tiên trong bài thuốc này, ông Đảnh nhấn mạnh: “Do cây giao thuộc họ xương rồng, có mủ đục có hại cho mắt nên trong mọi thao tác làm thuốc (cắt, bẻ…) nhất thiết phải thật cẩn thận, tránh để mủ này dính vào mắt (có thể mang kính), tránh trường hợp mủ có khả năng làm hại, đui mắt.
Những dụng cụ nhất thiết phải có để chữa bệnh xoang gồm: 1. Một ấm nước nhỏ (bằng kim loại, sành sứ đều được và lưu ý sau này không dùng ấm này để nấu nước uống vì sợ độc). 2. Lấy một tờ lịch treo tường loại lớn quấn xéo lại thành một cái ống dài. Lưu ý ống phải dài khoảng 50cm, nếu ngắn quá thì hơi sẽ quá nóng, dễ bị phỏng da; còn nếu dài quá thì hơi không đủ mạnh để hít. Ống phải quấn sao cho một đầu vừa miệng vòi ấm, còn một đầu nhỏ hơn dùng để hít. Nếu có ống tre hay trúc được thông lỗ giữa các đốt cây thì tốt hơn, nhưng không được dùng loại ống bằng nhựa bởi dễ nóng chảy.
Bài thuốc xông mỗi ngày gồm một chén (bát) nước và khoảng 70gr cây. Nếu không có cân thì có thể đếm khoảng 15-20 đốt cây thuốc cho một ngày dùng. Thường buổi sáng dùng phần lớn lượng cây thuốc trong phần thuốc của cả ngày, chừa lại một vài nhánh nhỏ để đến chiều bổ sung lượng thuốc đã bốc hơi.
Nếu dùng một lần một ngày thì trọn phần thuốc đã định vào một lần. Cắt nhỏ các đốt cây thành cỡ một nửa đốt ngón tay rồi thả vào ấm. Nên cắt cây ngay trên miệng ấm để cho mủ cây nhỏ vào ấm càng tốt. Sau đó đặt ấn lên bếp, nên sử dụng loại bếp có chức năng tăng giảm lửa như bếp ga mini. Đầu tiên vặn lửa thật lớn cho nước trong ấm sôi sùng sục. Khi thấy hơi xông ra nhiều từ vòi ấm thì bớt lửa đến cực nhỏ, canh sao cho hơi vẫn còn bốc ra nhẹ ở vòi ấm. Kế tiếp đưa một đầu ống đã quấn vào vòi ấm, còn một đầu cho vào mũi để hít hơi xông lên.
Thời gian xông là hai lần trong một ngày (nên sử dụng vào sáng và tối). Thuốc đã dùng buổi sáng nên để dành và hâm lại dùng buổi tối. Khi hâm dùng lần hai thì nhớ bổ sung thêm một ít nước cùng vài đốt cây mới. Sau đó đổ bỏ, hôm sau lại làm liều thuốc mới. Hai hôm đầu xông mỗi lần 20 phút, từ ngày thứ 3 - 5 mỗi lần 25 phút, sau đó xông 30 phút mỗi lần và duy trì như vậy cho đến hết bệnh. Khi bệnh đã khỏi, nên xông củng cố thêm vài lần, mỗi lần 45 phút rồi mới nghỉ hắn. Trẻ em nên xông với thời gian ngắn hơn so với người lớn, để khi quen dần mới tăng thời gian lên.
Theo ông Đảnh, nên xông kiên trì cho đến khi hết hẳn, bệnh nặng có thể xông đến khoảng 30 ngày. Sau đó duy trì thêm một vài lần cho chắc ăn rồi ngưng, không nên lạm dụng. Về sau, nếu có tái phát mới xông tiếp. Có nhiều trường hợp bệnh nặng lâu năm, khi xông đã khỏi bệnh lâu dài.
Kinh nghiệm bản thân của vị kỹ sư về hưu này cho thấy hễ bệnh càng nặng thì khi xông sẽ càng thấy có hiệu quả nhanh, bình thường chỉ sau từ 2 - 4 lần xông sẽ thấy bệnh thuyên giảm rõ. Nếu xông quá lâu mà vẫn không có chút kết quả gì thì chỉ có thể là cơ thể người bệnh không “chịu thuốc” hoặc là đã lấy không đúng giống thuốc hay sử dụng không đúng cách. Những trường hợp này nên ngưng dùng. Qua nhiều năm tiếp xúc với nhiều người bệnh xoang, ông Đảnh khẳng định: “Tỉ lệ khỏi bệnh là rất cao, khoảng trên 90% người đã dứt bệnh xoang khi xông mũi bằng cây giao.”
Ông Đảnh lưu ý: “Người mới xông có thể gặp các biểu hiện sau: Có người xông vào thấy thông mũi, nhẹ đầu, dễ chịu và khỏi bệnh nhanh chóng. Có người 2 - 3 hôm đầu thấy sổ mũi nhiều, khó chịu nhưng tiếp tục xông sẽ qua khỏi và êm dần cho đến khi hết bệnh. Có một số bệnh nhân viêm xoang sàng sẽ thấy bớt đau ở cổ và vai nhưng dồn lên đau nhiều ở đầu nhưng chừng 2 - 3 hôm sau cơn đau sẽ dịu dần; khi xông tiếp sẽ hết đau rồi hết hẳn bệnh”.
Một lưu ý cuối cùng: Bài thuốc này không được dùng cho phụ nữ có thai hoặc đang cho con bú.
Cây giao là một loại cây thuộc họ xương rồng, không lá, không gai (Có nơi còn gọi là cây nọc rắn, cây càng tôm, cây xương khô, xương cá hay cây san hô xanh...). Cây mọc hoang ở nhiều nơi, ở thôn quê cây thường được trồng làm hàng rào.
Thân chỉ gồm nhiều đốt tròn có đường kính như chiếc đũa, màu xanh, có độ dài không đều, mọc tua tủa ra các phía. Lá nhỏ, hẹp, rụng sớm, thường chỉ có cành nhánh trơ trọi. Thân khi bẻ ra thấy nhiều mủ màu trắng đục như sữa, và chính mủ này là vị thuốc trị bệnh xoang.
Cây dễ trồng, có thể cắt cành và giâm xuống đất ẩm. Sau khi giâm, người ta tưới nước vừa phải mỗi ngày, sau vài ngày thì cây sẽ bén rễ, rồi dần sẽ nảy nhánh con, phát triển tốt.

Saturday, 9 November 2013

NHỮNG THỨ CẦN CHUẨN BỊ TRƯỚC KHI BÃO ĐẾN


1.Rút tiền mặt từ ATM hoặc ngân hàng ra. Sau bão trong vòng 1 tuần có thể ATM vẫn chưa hoạt động.

2.Biết vị trí và điện thoại của các bệnh viện, đồn cảnh sát và cứu hỏa xung quanh.

3.Bỏ đồ đạc quan trọng, đồ điện trong bao nilon bọc kín.

4.Sạc pin: sạc tất cả pin điện thoại, đèn pin, camera, radio, máy tính laptop, v.v. Máy laptop có thể sạc nhiều lần cho điện thoại trong trường họp chưa có điện, chỉ cần bật máy ở chế độ sleep hoặc để độ sáng màn hình yếu để tiết kiệm pin.

5.Nến.

6.Chuẩn bị thuốc men dụng cụ y tế chính yếu.

7.Tìm chỗ núp cho chim chóc, chó mèo, thú cưng.

8.Đổ đầy bình xăng tất cả các xe. Thay nhớt nếu cần.

9.Trữ nước và đồ ăn đủ dùng trong 1 tuần.

10.Giày, ủng, áo mưa, mũ bảo hiểm.

11.Số điện thoại người thân.

12.Nếu nhà có bể chứa nước trên nóc, bơm nước đầy để tránh bị gió thổi bay.

13.Làm sạch hành lang và lỗ cống để nước thoát nhanh. Dọn dẹp lá cây trước bão.

14.Kiểm tra các cửa chính và cửa sổ bị rung rinh, cột chặt các cửa này. Dán băng keo hoặc đề can lên cửa kính để phòng cửa bị bể do va đập với các vật bay trong không trung. Di chuyển các đồ vật quan trọng và đồ điện tử ra xa vị trí các cửa này.

15.Dao, kéo, búa, kềm, cưa, tuốc vít.

16.Chèn túi cát lên mái nhà nếu cần.

17.Chèn thanh ngang trước cửa sắt để gió không thổi bay cửa vào trong nhà.

18.Rút nguồn tất cả các thiết bị điện khi bão đến.

19.Kiểm tra khu vực quanh nhà, loại bỏ các vật nhỏ và vật nhọn có thể bị thổi bay và va đập.

20.Nếu có xe cộ, cất kỹ vào nhà, garaga hoặc neo cột lại với nhau.

comment từ trang fb BBC Vietnamese của Tuananh Nguyen

Dư vị nhân gian

  Mấy nay trên Newfeed Facebook lần lượt hiện ra những bài reviews của mọi người trong về MUÔN VỊ NHÂN GIAN, bộ phim của Trần Anh Hùng đoạt...