Showing posts with label linhtinh. Show all posts
Showing posts with label linhtinh. Show all posts

Sunday, 7 November 2010

kêu gọi đóng góp vỏ bao thuốc lá tất cả thể loại

Himiko đang rất cần cần rất nhiều vỏ bao thuốc lá. hy vọng được sự đóng góp nhiệt tình của mọi người. (từ mọi nguồn, để dành, đi xin, đi lượm, (riêng phần tui thì đi lượm ngoài đường 1 tiếng cũng được 100 bao), v.v...).

đến ngày 17.11

cảm ơn cảm ơn.

Thursday, 5 August 2010

cà phê 3 tầng


tự đi pha món này, uống 1 mình vậy
tóc dài quá chừng. tự dưng thấy tấm hình này của tháng 7 năm ngoái, thời điểm cần quên nhất trong đời.


muốn trút thêm. nhưng anh kia có dặn, đừng cạo thêm lần nữa, kẻo vận vào người.

Saturday, 24 July 2010

những nổi loạn cảm xúc

bữa nay thì xem Waldeck (link)









You know how to turn me on


Oh you got it going on


Baby you can make my day


P/S : vui lòng xem qua đoạn video clip để hiểu về entry này hơn.


những nổi loạn cảm xúc đẹp đẽ thì bao giờ cũng hay hơn là những chứng tỏ gây sốc. đó là điều tôi muốn nhắn nhủ đến vài bạn hay nằm ôm ấp hun hít ở 2 cái ghế dài và góc khuất trên gác gỗ bất chấp mọi người cảm thấy thế nào (dù đã có bảng thông báo "4 điều xin vui lòng..." đặt trước mặt mấy bạn).
.
vậy mà bạn còn chơi úp bảng này xuống sau khi xem xong. hay là bạn nghĩ những biểu hiện của bạn chưa là quá mức? hay bạn muốn chứng tỏ và vỗ ngực xưng tên về xu hướng giới tính của mình? trên quan điểm cuộc sống tôi không phân biệt tình cảm yêu thương của bất kì ai. Himiko café là nơi dành cho bất kì ai yêu thích không gian này. nhưng mà, ngay cả những cặp nam nữ ngồi ở đây cũng chỉ bày tỏ yêu thương ở cái nắm tay, cái khoác vai, hoặc bất chợt ai hên thì bắt gặp một cái hôn vội lên má mà thôi. đằng này, bạn nằm dài, rồi bạn ôm nhau, rồi bạn hôn môi... đến nỗi, giờ bạn đã thành hiện tượng ở Himiko và tụi tui đang phải nát óc suy nghĩ tìm lời nói làm sao để cho mấy bạn tự động hiểu mà không phải bước ra nhắc nhở. hồi xưa, bên Huỳnh Tịnh Của từng có 1 cặp như vậy nằm ôm nhau trên cái ghế dài. tôi liền viết mảnh giấy cho nhân viên đem ra. "xin 2 bạn vui lòng ngồi dậy" . từ đó về sau không thấy họ đến nữa. nhưng cũng tốt, vì nếu bạn không tôn trọng không gian chung, thì làm sao có thể được sự tôn trọng và chấp nhận của mọi người?
.
nói sao bây giờ ta? có lần, một người giỡn chơi rằng, Himiko đang dần thành một cái động... hix, tui lo lắm, vì cơ bản, tui muốn những tác phẩm của tui và bạn bè đến với đông đảo mọi người nên tui không phân biệt bất kì ai. cũng vì vậy nên tui hoàn toàn không muốn Himiko bị biến tướng thành một nơi tụ tập của riêng một giới nào đó hay chỉ dành riêng cho những cặp tình nhân yêu nhau (cho dù, như vậy thì sẽ rất đông khách và Himiko sẽ không lo lắng chuyện tài chính như mấy năm qua nữa). có lần, nhân viên ban ngày của tui có lần xót ruột giùm quán vắng, mà post hình ảnh về quán lên một diễn đàn kia (mà em trai này là thành viên). một người bạn xem thấy mới gửi link cho tui xem. tui đã nổi giận đùng đùng bắt em trai này xóa bài viết. và nói rõ, tui không cần em phải lôi kéo ai đến nơi này cả. khi tuyển nhân viên, tui không phân biệt ai là ai, nhưng, tui tuyệt đối kỵ nhân viên lôi bạn bè đến tụ tập trong ca của mình. rồi mới hôm qua tình cờ mượn máy của cậu nhân viên chụp hình, rồi mang chép vô máy tính. vì phát hiện ra mấy hình ảnh chụp từa lưa trong Himiko do cậu kia cho cậu nhân viên cũ (giờ là khách ruột) mượn máy, do quen thân mà kéo bạn đến chụp hình những biểu hiện gây sốc cho ai nhìn thấy. rồi chụp quảng cáo cho diễn đàn đó với mọi ngóc ngách của Himiko. Tui nổi khùng lên yêu cầu xóa hết. Giật mình mới thấy do một tháng nay lo chạy show kiếm tiền nuôi quán mà bỏ bê ở nhà nhân viên muốn làm gì làm. Nhưng hổng lẽ giờ ngồi canh quán mỗi ngày sao? :((
.
nếu bạn thực sự yêu thích không gian này, xin vui lòng đừng xóa đi hình ảnh xưa nay về nó. là một nơi yên tĩnh, lãng mạn với chút nhạc Cohen trầm trầm, chút Jazz bay bổng, chút rock crazy. Himiko không vì muốn có thêm khách để đỡ lo về chi phí mà lại xóa bỏ đi bao nhiêu công sức gầy dựng về hình ảnh này bấy lâu nay.
haiz...

Sunday, 14 March 2010

thành viên mới


sau khi kêu gọi trên facebook : "thầy phong thủy nói muốn có tiền phải có nước. lắp hồ cá xong hết tiền không có tiền mua cá. 18h thứ 7 này (13/03) sẽ đổ nước vào hồ cá. ai yêu quý Himiko xin vui lòng mang đến tặng mỗi người 2 con. nếu cá 7 màu thì 8 con nghen. lâu lâu đến thăm cá của mình ở Himiko cũng vui hen. cảm ơn cảm ơn. Hug hug. :D hy vọng nhận không dưới 10 con cá. :D"


ngay ngày đầu tiên. hôm qua, Himiko đã nhận được 22 con cá.


gồm 8 bạn cá này
6 bạn cá này



và 8 bạn cá này

tối nay nhận tiếp từ cậu nhân viên 4 con, trong đó có 2 con này




sau đó, sau đó, Himiko bổ sung thêm 1 cây xanh cho tươi mát và một đàn cá ròng ròng con nhỏ xíu (có 2000 thôi, rẻ nhất, heheh), hy vọng sẽ có ngày có cá lóc ăn.


đàn cá chung sống với nhau rất hòa bình. những con cá nhỏ là hiếu động nhất, xẹt ngang xẹt dọc liên tục. mấy con khác thì nhởn nha nhởn nhơ.


hứng chí, tui đi mua tiếp 1 cây xanh về cho có nơi cá chơi trốn tìm. chưa lựa được cây thì trót thấy 3 em cá này dễ thương


1 cặp hồng



1 em vàng, cực hiếu động, cực khó vớt




hỡi ôi, vừa thả 3 em vào, thì sự yên bình của hồ cá đã biến mất. cặp cá hồng nhìn nhỏ nhắn xinh xắn, tưởng hiền, ai dè, là sát thủ, khắc tinh số 1 của bầy cá nhỏ ròng ròng của tui.


huhu, mới về, đã cho nó ăn, ai dè, nó xơi ngay 1 em cá nhỏ. mà nó chơi tấn công thình lình từ phía sau không mới chết. nhìn kỹ vô họng nó kìa, thấy cái đầu cá nhỏ đang thò ra.

2 con cá 3 đuôi cũng trở nên bị lây tính hung dữ, tấn công luôn mấy con cá nhỏ




nhìn kỹ bên dưới sẽ thấy 1 chú cá nhỏ đang núp dưới mấy cục đá khi thấy sát thủ


may mà nó còn mấy cục đá che chắn. cơ mà nó khờ lắm. lát sau quên khuấy, lại lênh nghênh trên cao, bị đớp từ đằng sau không hay không biết.

Hix, mai phải chạy đi mua 5000 cá nhỏ cho tụi nó có bầy đàn mà chống lại sát thủ.
hiện hồ cá vẫn còn nhiều chỗ. bạn nào có lòng đóng góp nhớ lưu ý chuyện cá lớn đớp cá bé, kẻo mai mốt quay lại thăm cá mình hổng thấy nó đâu. :D
cảm ơn về những con cá nha 3 bạn đầu tiên.
P/S : mất nguyên buổi tối nay ngồi ngắm cá. hix hix.

Saturday, 9 January 2010

Cần người viết web

trang web www.himikokoro.com của Himiko từ năm 2006 cho đến thời điểm này vẫn còn ở trong tình trạng tĩnh. Năm vừa qua, trong những nỗ lực biến nó thành trang web động để có thể tự upload những thông tin hình ảnh, Himiko đã nhờ 1 cá nhân và 1 công ty chuyển trang web từ tĩnh sang động. Nhưng mỗi lần đều sau nửa năm chờ đợi, nay Himiko bỏ cuộc không thể tiếp tục chờ họ được nữa.

ai đó có quen ai biết làm web giới thiệu cho Himiko với. quan trọng là phần kỹ thuật, chứ design thì dự trên nền tảng trang web cũ thôi.

Monday, 7 December 2009

ai sống ở Berlin cho hỏi với

ai sống ở Berlin cho tui hỏi với. Bên đó có căm ghét Che lắm không? tình hình là tui có đến 10 cái áo Che, nên nếu bên đó ghét quá thì đành bỏ ở nhà, không dám mặc ra đường kẻo bị đầu trọc uýnh chết. Ở VN mà còn có người muốn xé áo tui, thì ở nơi kia chắc phải hỏi trước mới dám mặc.

thanks thanks...

Saturday, 27 June 2009

ngày thứ mấy?

tưởng là có thể chạm, thực ra đang có 1 vách ngăn trong suốt.


















Này thì hoa...





Saturday, 23 May 2009

linh tinh...

Hôm nay tình cờ đọc kỹ lại cái này :

"Thành lập vào tháng 10 năm 2007, Sàn Art là không gian duy nhất được điều hành bởi các nghệ sĩ tại Việt Nam, để giới thiệu tác phẩm của các nghệ sĩ trong và ngoài nước theo các chương trình được định hướng."


Uhm, nói vầy chắc mình là con buôn chớ không phải là nghệ sĩ.

Lẽ ra câu này phải là vầy thì sẽ không ai bắt lỗi được : "Sàn Art là không gian duy nhất được điều hành bởi các nghệ sĩ Việt Kiều tại Việt Nam".


links

http://san-art.org/exhibitions/save/index.html


Hờ hờ, hôm nay đang buồn buồn, nên đâm ra khó tính bắt lỗi chơi. Mà hổng phải mình tui nổi giận đâu, vì ở Việt Nam còn nhiều không gian do nghệ sĩ điều hành lắm.





Saturday, 11 April 2009

Một ngày rưỡi

Anh em họa sĩ giúp 1 tay.

Chiều...thanks 2 anh họa sĩ đẹp trai, Tân và Nghĩa!!!
Tối.

Hừm!!! Hoa thơm quá, nghẹt mũi!!!
Mới đóng cửa 1 ngày rưỡi. tối hôm sau mở lại, đã có người nhớ, tặng hoa. Cảm ơn Đăng nhé!


Không gian của Himiko visual café sau 1 ngày rưỡi dọn dẹp, lau chùi...



Xin chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của các bạn Ciarna, Cường, Gia Hợp, Tuấn Nghĩa, Bé Linh ( nhân viên ), để Himiko nhanh chóng chỉnh sửa lại bộ mặt quán trong thời gian ngắn nhất ( Nghỉ ngày thứ năm - 2/11, chiều tối thứ sáu, 3/11 đã đón khách trở lại ). Dù dán thông báo trước cửa là ngày thứ bảy mới hoạt động lại, nhưng thực chất Himiko không đóng cửa ngày nào ( vẫn hé hé cửa, cảm ơn Ciarna và bạn, và Cường vẫn đến uống nước liên tục để hóa đơn himiko không nghỉ ngày nào, heheh ).
Xin chân thành cảm ơn sự động viên, kịp thời của các bạn Thủy Tiên, Đăng, Văn Quý, Kiến Quốc, Vũ, big bang, Khương Hà...
Xin cảm ơn tất cả những ai đã dành cho Himiko visual saloon sự quan tâm!

3997v.

Tuesday November 7, 2006 - 12:34am









Comments(7 total) Post a Comment

Thủy …
Offline
po'c hehe
Tuesday November 7, 2006 - 12:42am (ICT) Remove Comment

Thủy …
Offline
a'...minh duoc nha'c ten trong entry kia` ...haha...da qua
Tuesday November 7, 2006 - 12:52am (ICT) Remove Comment

Chơi …
Offline
Hic
Tuesday November 7, 2006 - 10:48am (ICT) Remove Comment

casau…
Offline IM
chuc mung su tro lai, Hue gui loi chao quan Himiko va co chu quan minh chua biet mat :-)
Monday November 6, 2006 - 11:51pm (MST) Remove Comment

rin
Offline
se ghe tham Himiko 1 ngay nang to!^^
Wednesday November 8, 2006 - 11:44pm (ICT) Remove Comment

N M ®
Offline
chuc mung Himiko come back nha...^___________^
Thursday November 9, 2006 - 07:53am (PST) Remove Comment

ngò gai
Offline
ủa, sao đóng cửa, wên òi?
Thursday January 3, 2008 - 02:23am (ICT) Remove Comment

Tuesday, 9 October 2007

Entry for October 10, 2007




Vừa viết xong project tham gia art marathon. Trời ạ, 7h sáng rồi.

Hic, ngày nào cũng đi về lúc sau 5,6 h sáng.

chuẩn bị tác phẩm,

Cuối tuần là khai mạc festival

là dọn dẹp cho triển lãm nghệ sĩ VN.

Chuẩn bị tác phẩm cho cuối tuần sau là open studio.

rồi là bắt tay vào art marathon.

Rồi dự án "NHỮNG GƯƠNG MẶT" sau đó nữa.

cứng ngắc ở giữa ngực do ngồi quá nhiều. Đầu ngón tay tê liệt do làm trên máy tính quá nhiều.

Từ 12h trưa đến 5h sáng.

Tuesday, 25 September 2007

NGHỆ SĨ THỊ GIÁC LÀ GÌ?

Tôi cứ hay "được" phong tặng danh hiệu họa sĩ trên vài tờ báo. Mới đây, anh HM lại gọi tôi là "bà họa sĩ" nữa. Thực sự thì tôi không phải là họa sĩ, và cũng chưa xưng là họa sĩ bao giờ. Tôi là dân điêu khắc, được đào tạo chính quy 5 năm khoa điêu khắc. Và, với màu sắc hội họa, tôi hãy còn như một đứa con nít, chưa biết làm chủ màu sắc để diễn tả cảm xúc ( dĩ nhiên trong tương lai, tôi cũng muốn được trải nghiệm thêm về lĩnh vực này, nhưng hiện tại, thì chưa ).

Mấy lần đề nghị sửa danh hiệu họa sĩ trước khi báo đăng mà vẫn bị làm lơ. Hôm nay, đính chính lại với mr. HM thì nhận được câu hỏi :

@HM : "Bà họa sĩ" ở đây là em? Anh gọi thế em không hiểu đâu. Vì em là dân điêu khắc, chứ không phải dân hội họa. Nếu gọi kiểu khác thì chỉ còn mỗi từ "nghệ sĩ thị giác thôi".

@HOÀNG: Vậy "Nghệ sĩ thị giác" không phải là "Họa sĩ đương đại" hả em? Cả hai đều phải nhìn bằng mắt và đều xử dụng màu mà? Em giải thích cho anh nghe chút xíu được hông?

Hic. Tôi vốn kém cỏi về mặt lý luận, chỉ có thể giải thích theo kiểu nôm na mà bản thân hiểu, như đã giải thích cho 1 người bạn trên mạng.

TP (9/22/2007 8:05:42 PM) : nghệ sĩ thị giác là sao nhỉ?
Himiko Nguyen : thị giác nghĩ là thuộc về con mắt ấy
Himiko Nguyen: chỉ hiểu vậy thôi
Himiko Nguyen: hiểu nôm na là, những người làm art trên nhiều ngôn ngữ nghệ thuật, chứ không chỉ là một như ngày xưa ( giờ có thêm installation, performance, nhiếp ảnh ý niệm...)
Himiko Nguyen: không chỉ hội hoạ là hội họa thôi
Himiko Nguyen: điêu khắc là điêu khắc thôi
Himiko Nguyen: không cổ điển kiểu hàn lâm nữa

TP: ban đầu tôi nghĩ bạn là nghệ sĩ nhiếp ảnh. Rồi thì nghĩ bạn là điêu khắc gia. Rồi loạn lên cả...
Himiko Nguyen: vì xu hướng nghệ thuật đương đại bây giờ nó thuộc về ý niệm nhiều hơn
Himiko Nguyen: tôi không giỏi về lý luận đâu
Himiko Nguyen: cái đó nhường cho các nhà lý luận

Himiko Nguyen: Không thể gọi tôi là nghệ sĩ nhiếp ảnh, vì tôi không có chụp ảnh như các nhiếp ảnh gia. Không thể gọi tôi là họa sĩ, vì tôi chưa biết cách diễn đạt cảm xúc bằng màu sắc và nét cọ. Nếu gọi theo cách thông thường, thì chỉ gọi là điêu khắc gia, vì ít ra, tôi đã được học 5 năm, tốt nghiệp ĐH và có nhiều tác phẩm điêu khắc, chẳng hạn. Nhưng vì tôi cũng làm installation và performance, nên, gọi là nghệ sĩ thị giác thì chính xác hơn, vì nó là tên gọi chung cho tất cả những danh xưng riêng biệt trên ( họa sĩ, điêu khắc gia...).

Himiko Nguyen: theo kiến thức kém cỏi của tôi thì là vậy
TP: theo kiến thức siêu kém cỏi của tôi thì tôi cũng tạm hiểu như bạn nói vậy.

Rõ ràng hơn thì, các anh chị và bạn bè trong giới Mỹ Thuật giúp sức nghe.

Thursday, 26 October 2006

Hôm sau - ngày không ngủ

Dọn dẹp...


Sau khi phụ dọn với tác giả, tự dưng không ngủ được nữa. Thức cả đêm, sáng vội ra ngoài uống cà phê hẻm Trịnh, phát hiện 1 cây bồ đế rất dễ thương mọc trên vách tường. Tự dưng ước có nó ( Vì nhiều lần nhìn thấy mấy cây mọc rễ to thật đẹp do giải tỏa mặt bằng bị chặt đi không thương tiếc. Bao nhiêu lần nhìn những cái rễ cổ thụ to mà đi không dứt.


Cậu bạn lâu ngày gặp lại tình cờ ở hẻm Trịnh, hứa là khi đêm xuống sẽ lấy giùm mình cây đó ( cây vô chủ mà, gió thổi chồi cây bám trên vách tường, rồi mọc luôn...)



Hôm nay một ngày thật dài. Không ngủ buổi sáng nên đi được vài nơi có ích. Nhất là chuyện ghé đường Hàn Thuyên...


Hình như ngày nào himiko dọn triển lãm là y như rằng ngày đó vắng khách. ( Dù ưu tiên cho khách nhiều hơn, là hễ có khách thì ngưng làm. Heheh


Dân Mỹ Thuật giỏi ghê chưa!



 


Nhưng vẫn có 3 vị khách ghé xem triển lãm ( trễ mất rồi ) chịu ngồi ở lại mà không bị gián đoạn công


việc.



 


3h chạy với Vi ra chợ Tân Bình mua vải về may nệm ghế.


Phát hiện ra một cây cũng mọc trên tường với chùm rễ thật dài... Lần này cây mọc ngay trong tầm tay với. xách máy lại chụp hình thì ông giữ xe hỏi chụp chi vậy, cười bâng quơ " dạ, thấy đẹp thì chụp ". Rồi hỏi, mình xin có được không, tự dưng nhận được câu trả lời mà muốn phá ra cười " Có người xin rồi ". Ahahahahahahahah... y như mầy cha giang hồ ở đường Hàm Nghi 2 năm trước, đứng tần ngần trước cái gốc quá đẹp của cây si ( bị người ta đốn bỏ khi phá đi bức tường ) mà đi không nổi, liền hỏi xin anh phụ trách xây dựng ở tòa nhà đó. He ok rồi, chạy đi kêu xích lô chở về ký túc xá. Tự dưng một tay mặc quần cụt đến bảo muốn lấy phải trả tiền, không thì bỏ lại. Tiền trả xích lô còn trả lên trả xuống, đâu đủ tiền cho hắn, mà cũng thấy vô lý. Anh xích lô sợ rắc rối nên bỏ đi. Rốt cuộc, đànht ức nghẹn mà bỏ lại ( vì 2 năm trước còn làm sinh viên mà, còn chưa biết mang về để đâu, lấy gì có tiền trả vô lý cho tay giang hồ đó được ).



 


rễ dài, đẹp, mà bức tường cũng đẹp. Sau này lớn, rễ đan với tường, đẹp phải biết!



36 tiếng đồng hồ không ngủ, cảm thấy mệt mỏi nên để Vi đi may áo gối 1 mình, về trước. Trong 1 ngày có 2 bức ảnh cái cây mình mê...


 


TỐI... đi chôm cây... của trời ...


( thì chẳng phải gió đã gieo hạt những cây này lên gờ bức tường là gì? )


Cố ngủ sớm mà không được. Xuống quán ngồi. Quán vắng, tường trống. Sau mỗi cuộc triển lãm là một sự trống vắng ghê gớm!


11h tối. Bỗng nhớ lời hứa của cậu bạn trẻ. Gọi điện thoại. He đến trên chiếc xe khá độc của Tây Đức, loại xe 2 thì, có chừng 1, 2 chiếc ở SG. Đất ơi, đi ăn trộm cây mà đi xe vừa ồn vừa có đặc điểm.


Đến hẻm Trịnh. Loay hoay khong biết làm cách nào leo lên được bức tường cao hơn 3m, dù đã đứng trên chiếc xe. Cậu bạn đang cố gắng 1 cách vô ích thì ngeh tiếng ai đó, quay lại, thấy 1 anh bận xà lỏn, ở trần. Thì ra, anh bảo vệ tòa nhà bên kia thấy 1 tay loay hoay tìm cách trèo tường nên nhắn anh này chạy ra. Cũng may là mới 11h hơn, nhà hàng sài gòn xưa vẫn còn bàn nhậu ồn ào, kẻo không bị tưởng là trộm thiệt...


TRỘM... được trợ giúp!!!


Cậu bạn trẻ nhìn xuống, hỏi tự nhiên như không " Anh ơí! Có cái thang không, cho em mượn để lấy cái cây này với! " ( Cậu này vốn khéo ăn nói với cái giọng êm ru )


Vui dễ sợ. Anh bảo vệ đó không những cho mượn thang, mà còn, đem dao ra cho mượn, vì có 1 rễ đã ăn sâu vào lòng tường.


Cái cây đẹp hơn sự tưởng tượng, bỏi có cái rễ có hình 1 con thú đang nằm phục... ( mà lúc ngồi uống cà phê nhìn lên không thể thấy.



 


cảm ơn anh bảo vệ và một anh nữa tò mò ra xem, anh ta cũng nhận ra chiếc xe độc của cậu bạn thường ghé hẻm này uống cà phê. Thế là hạn bữa sau sẽ mời anh uống cà phê hẻm. ( Nhưng thiệt xấu hổ, sáng hôm sau quên mất tiêu gương mặt của người tốt bụng đó luôn )


thừa thắng xông lên...


Kể luôn chuyện hồi chiều. Cậu bạn nói, vậy chạy luôn lại đó nhổ cái cây đó luôn. Cây này thì không cần tiếp sức rồi, nhưng sợ tay giữ xe đó  đã " địa " cái cây rồi. Nhưgn nói là làm, 2 đứa chạy ù lên Tân Bình. Chiếc xe cậu bạn nổ to như 1 chiếc xe lam. Nhổ cái cây dễ ẹt, vì rễ mới mọc ven tường thôi, chưa có cơ hội chui vào trong ( vì mọc trên gờ tường chứ kh6ong phải trên thành bức tường ), nhưng đến khi nhảy lên xe dzọt thì đạp máy hoài không nổ. Xe hồi hộp thay người. Của đáng tội, cây hoang cây dại mà sao khổ thế không biết. Ai biểu mình mê cây chi cho đau tim thế.


Nhưng, rồi xe cũng nổ, và tha đuợc 2 cây về đến nhà...



 


Wow, 2 đứa ra vỉa hè Pasteur tự thưởng cho mỗi đứa 6 chai bia, đến 2h30.


Đi chôm cây háo hức giống y như con nít. Mà đến lúc ngồi uống sao buồn quá! Hình như con người ta đừng nên cởi lòng ra trực tiếp với nhau. Những góc khuất tuổi thơ nên đóng lại. Đừng khơi gợi nữa, cậu ạ! Tôi sẽ không nói gì về tôi ( bằng lời nói trực tiếp ) đâu, dù hiểu và đồng cảm. Không hiểu sao lúc này hầu như không thể nào mở miệng nói gì ra ngô ra khoai bằng lời cả, nên sợ những chuyện mang hơi hướm tâm sự gần gũi. Có lẽ, ồn ào suồng sã trót quen rồi, để đừng nghĩ ngợi thêm, đừng đa mang thêm chuyện người nữa...


 


3254v.

Dư vị nhân gian

  Mấy nay trên Newfeed Facebook lần lượt hiện ra những bài reviews của mọi người trong về MUÔN VỊ NHÂN GIAN, bộ phim của Trần Anh Hùng đoạt...