Saturday, 5 May 2007

Tham gia trại sáng tác điêu khắc TP. HCM




Haiz... Lâu rồi mới quay lại với chuyên môn chính của mình.

Thời gian đến quá gần, mà lòng bừa bãi ngổn ngang...

Haizzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz...

Wednesday, 2 May 2007

Đường Graffiti Sài Gòn.

Tuần rồi trên đường đi mua vật liệu về làm khung, phát hiện ra một con đường nhỏ mới mở ở Quận 10 có một địa điểm Graffiti. Thấy cũng vui vui, dù chỉ là một đoạn đường.

Tuesday, 1 May 2007

Nhân việc nói về sự tương đồng ý tưởng ( hình chụp tháng 1/ 2004 )




Ánh sáng tự nhiên không hề qua xử lý photoshop trong một căn phòng ở chung cư Trần Hưng Đạo, Q.1 ( chụp kỷ niệm cho người mẫu )

Có một thời gian, tôi bực bội tuyên bố không bao giờ đọc sách nữa, bởi lẽ, đọc cuốn nào, dù là Châu Á hay phương Tây, cũng điều thấy những suy nghĩ nung nấu của mình bị mấy ông nhà văn sinh ra trước mình mấy trăm năm trước phơi bày ra hết. Tôi tức giận mình sinh sau đẻ muộn, vì, chẳng còn gì là mới mẻ trong cuộc đời này. Chẳng còn gì để chừa lại cho tôi ( tôi mơ ước trở thành nhà văn trước cả khi dấn thân vào trường Mỹ Thuật ).

Nhưng rồi, tôi nhận ra, cho dù, suy nghĩ có lặp đi lặp lại muôn đời, thì, mỗi hoàn cảnh con người sinh ra và lớn lên điều khác nhau. Tôi hoàn toàn có thể diễn ngôn theo cái cuộc sống riêng của mình. Tôi nhặt sách lên và đọc trở lại.

Nhưng, tôi vẫn chưa làm được điều tương tự với các tác phẩm Mỹ Thuật. Tôi vẫn không biết thế nào là LẬP THỂ, thế nào là ẤN TƯỢNG, thế nào là DÃ THÚ, vv & vv... Ai đó mà cho tôi xem hình một bức tranh nào đó, rồi hỏi tôi xuất xứ và trường phái của bức tranh, thì, ôi thôi, tôi chịu chết.

Bởi lẽ, tôi làm nghệ thuật, như một trong những nhu cầu tình cảm cá nhân. Tôi không bó hẹp mình trong một loại hình nào. Tôi sử dụng tất cả những gì tôi có thể và hứng thú ngay trong thời điểm ấy. Và, vì tôi luôn là người ngoại đạo trước tác phẩm của người khác, nên, trừ những triển lãm của người quen biết hay được mời đến ngay nơi tôi sinh sống, tôi hầu như không có nhu cầu lướt nét, tìm kiếm thông tin, tìm hiểu, hay ngắm nhìn những tác phẩm của người khác.

Nhỏ bạn họa sĩ Ailen, Ciarna, thường gửi tôi xem tham khảo những tác phẩm của những tác giả nó thích thú, nhưng, tôi chưa một lần lướt qua. Khi mua một trong những bức ảnh ý niệm CLOSER này, cũng lên internet search tham khảo một đống trang web chuyên về khỏa thân, khi chắc chắn rằng không trùng lắp, nó mới mua.

Tôi tự biết điểm yếu của mình là lý luận ( ngay từ khi đi học, thầy giáo điêu khắc của tôi cũng nhận xét, ưu thế của tôi, là thuộc về tình cảm ), nên, tôi ít khi bình phẩm hay bình luận về chuyên môn trên những cuộc trà dư tửu hậu với anh em nghệ sĩ. Đối với tôi, chỉ có khái niệm, thích hoặc không thích, mà thôi. Hỏi vì sao tôi thích, tôi cũng chịu, không trả lời được.

Nói dài dòng thế, bởi lẽ, hôm qua, có 2 bạn ở Hà Nội gửi cho tôi đường links của một anh họa sĩ ở Hà Nội ( cách nhau 15p, mà 2 bạn lại là người yêu của nhau ). Anh này, tôi chỉ gặp 1 lần duy nhất khoảng 30p trong một lần ngồi uống bia ở Ngã tư quốc tế ở HN. Tôi chẳng biết về tiểu sử lẫn thành tích của anh ta mô tê thế nào cả... Nghe bảo giống hệt nhau, tôi ngơ ngác chẳng lẽ, ở ngay VN này, mà tìm được người cùng ý tưởng thế ư? Nhưng vào xem, tôi chẳng nhìn thấy một chút nào cái tôi trong đó. Vậy mà không hiểu sao, cô em ở HN lại bảo, giống hệt ( mỗi tội, của tôi là ảnh, còn của anh í là chụp thành ảnh rồi mang đi vẽ lại ).

Vừa xong cuộc nói chuyện đó, thì đọc thấy đường links của hung6776 gửi, hỏi tôi đã xem qua chưa. Sáng nay, lại thấy những comment trả lời của anh Huy ( hì, dài quá anh Huy à ) và hung 7667 nói về sự tương đồng gì đó .

Hì, tôi thì chả thấy sự tương đồng nào trong đây cả. Nhưng vì, có vẻ như, những comment về CLOSER trên blog của dân art đang vượt ra khỏi phạm vi bình luận về tác phẩm, nên, tôi đành phải, lôi ra một tấm ảnh tôi chụp cách đây mấy năm rồi, khoảng tháng 1/ 2004 . Tôi chưa cho cả giám tuyển xem. Thực tình thì lúc làm triển lãm tôi cũng định sẽ đưa vài tấm chụp lúc đó ra, nhưng vì ngày xưa máy chụp hình hiệu casio của tôi chỉ có 1.2 mega pixel ( triển lãm sắp đặt ảnh "I see" của tôi cũng được chụp bằng máy này ), file quá nhỏ, và cất lung tung đâu đó trong bộ nhớ nên tôi cũng chẳng kịp đưa ra. Tôi chẳng biết tranh anh Dương kia vẽ vào tháng mấy năm 2004, nhưng hình này tôi chụp, là vào tháng 1/ năm 2004. Lúc đó, chưa có phong trào blog cá nhân, và tôi cũng chỉ là sinh viên năm 3 trường ĐH Mỹ Thuật TP. HCM, chưa có tiếng nói hay bất kỳ một quan tâm gì đến tình hình art vượt qua ngoài phạm vi thành phố. Bạn tôi toàn là những đứa cổ hủ và phong kiến về chuyện ảnh khỏa thân và chuyện đưa ảnh sex lên mạng tống tiền đang thịnh hành, nên chỉ thuyết phục mãi cũng chỉ có mỗi đứa bạn ở nước ngoài về chịu làm mẫu, rồi cũng chỉ cho chụp vài tấm rồi thôi, nên cũng gác lại...

Tấm ảnh này hoàn toàn chưa qua xử lý photoshop hay cắt cúp cận cảnh như loạt ảnh CLOSER. Nhưng ít ra, để các bạn có thể nhìn thấy về một sắc đỏ tương đồng hay sự tiếp cận những đường nét gần nhất của một máy chụp ảnh casio 1.2 mega pixel ( nhỏ hơn băng cassete, gần như ko thể zoom ).

Tôi chẳng muốn giải thích gì cả. Nhưng, tôi rất ghét bị nói tác phẩm của tôi có điều gì tương đồng với người khác ( chưa nói đến chuyện giống hệt ). Cho dù, trên cơ sở lý luận, giám tuyển đủ sức bảo vệ tác phẩm nghệ sĩ, nhưng, tôi cũng muốn rõ ràng ra về quá trình hình thành và nung nấu trong tôi từ rất lâu về đề tài này. Và mong muốn kết thúc lại những bình luận bên lề tác phẩm. Thật may mắn là bạn không thể tự cài đặt ngày tháng trên file ảnh kỹ thuật số cho lùi thời gian về trước khi bạn chụp được. Ngày 15/5 này bạn hung6776 vào đây, nếu muốn, tôi sẽ cho bạn xem loạt ảnh tôi chụp vào tháng 1 năm 2004 này. ( Hôm nay cho Trần Kiến Quốc và Phạm Gia Hợp ( 2 thằng bạn thân, và cũng là nghệ sĩ TP. HCM cùng tham gia festival trẻ ) xem qua, tụi nó còn bảo, sao mày không mang ra triển lãm luôn, vì nó cũng đẹp không kém ( và cũng chính 2 đứa khuyên tôi công bố để tạm gác lại chuyện trùng lắp hay tương đồng ý tưởng một cách nhạy cảm này ). Để xem, có thể sẽ bổ sung vào đợt triển lãm sắp tới )

Nhân tiện, tôi cũng nói lên cảm giác thất vọng về comment của anh Haibang trong blog của linksvespa: "minh co cam giac nhu nguoi ta muon tao mot cai event hay sao do!linh a!." Đúng là tôi đã định tạo một event thật lớn về triển lãm này ( chẳng có gì là sai trái khi một nghệ sĩ muốn phổ biến rộng rãi tác phẩm của mình đến với dư luận ). Nhưng, vì sự cố về giấy phép mà event của Himiko bị phá sản ( cả về tài chính lẫn việc phải xin lỗi và đính chính với các cơ quan ngôn luận ). Tôi đã im hơi lặng tiếng dù đã có người hỏi tôi muốn đưa sự việc lên tiền vệ hay BBC gì không. Vì dù sao, trong tương lai, Himiko vẫn còn phải làm việc với cơ quan quản lý để xin giấy phép ( nguyện tắc của Himiko vẫn là những cuộc triển lãm danh chính ngôn thuận công khai đến với dư luận ), nên cũng chẳnng muốn làm ầm ĩ gì. Cả tôi lẫn giám tuyển đều không vào bất kỳ một blog nào để kêu gọi các bạn vào xem hay bình phẩm. những tranh luận ngoài lề do bất đồng hay hiểu nhầm ý của nhau cũng chỉ là trong giới art, và là một điều hết sức bình thường. Anh linkvespa cũng tự liên hệ để đưa loạt ảnh CLOSER lên blog chứ Himiko cũng chưa từng vào để giới thiệu. Không hiểu sao, anh Haibang lại có suy nghĩ là chúng tôi đang muốn tạo thành một event ( với hàm ý mỉa mai rất rõ ràng ? ). Tôi cảm thấy buồn, vì trong chính giới nghệ sĩ với nhau, đã có những suy diễn rời xa nhau thế. Mặc dù, cho dù tôi có cố tình tạo nên event chăng nữa, thì điều đó cũng hết sức bình thường. Chẳng mấy ai sáng tác xong rồi lại muốn để tác phẩm mình chìm trong quên lãng cả ( Đó cũng chính là lý do mà tôi trả lời với hung6776 về việc tôi chỉ muốn hướng tác phẩm mình đến những công chúng bình thường, chứ còn giới nghệ sĩ, tôi quá mệt mỏi với những bình luận mang tính chất suy luận đau đầu như thế ).

Có thời gian lục tìm lại, tôi sẽ post thêm vài tấm hình nữa để các bạn tham khảo.

Những đường links để các bạn có thể tham khảo về những cuộc tranh luận đang diễn ra trên blog các nghệ sĩ xung quanh loạt ảnh ý niệm Closer : ( chủ yếu ở phần comment )

http://blog.360.yahoo.com/blog-u5R0Ph05cqtIbaW.uf6m3xge?p=816#comments

http://blog.360.yahoo.com/blog-b5YmNIU5br_IfES.c2I-?cq=1&p=726#comments

http://blog.360.yahoo.com/blog-XVgVQ.c9cqiY0lEorptMlw--?cq=1&p=944

http://blog.360.yahoo.com/blog-b5YmNIU5br_IfES.c2I-?cq=1&p=712

http://blog.360.yahoo.com/blog-u5R0Ph05cqtIbaW.uf6m3xge?p=787#comments

linh2310 (5/2/2007 2:27:58 AM): chi co biet Pham Ngoc Duong ko?
himikokoro co gap 1 lan
himikokoro : sao em?
linh2310 : tac fam cua chi giong het anh i
linh2310 : moi toi cua chi la anh
himikokoro :
linh2310 : con cua anh y la ve tranh
linh2310 : cung chup anh ra roi ve lai
linh2310 : oi zoi
himikokoro : ua, sao ko nghe ai noi vay het?
linh2310 :
linh2310 : chac tai sai gon ko ai biet
himikokoro : ko nghe nghe si HN noi
himikokoro : Hung 6776 co vao ma
linh2310 :
http://from1976to.multiply.com
linh2310 : vao day xem tranh cua anh ay ne
himikokoro : anh Lam dieu khac cung choi than voi Ngoc Duong
linh2310 : dung roi
himikokoro : anh cugn xem anh chi
linh2310 : than lam
himikokoro : co noi gi dau
linh2310 : the ah
linh2310 :
himikokoro : uh, Hung 6776 cung ko noi gi
linh2310 : trung lap y tuong roi
himikokoro : hoa hero cung vay
linh2310 : the ah
linh2310 : cha nhe mat em bi mo*`
linh2310 : hehehe
himikokoro : ko biet
linh2310 : hay la co moi em thay giiong
linh2310 : hay tac gia cu vao xem xem
himikokoro : nhung chua tung xem qua tac pham cua anh ta
linh2310 : ah thuc ra co 1 diem khac
linh2310 : la anh i con in dau happy len tranh
himikokoro : xem o dau?
linh2310 : trein lam tranh na lam o gallery artvietnam 30 hang than cach day may nam roi
linh2310 : ca sap dat nua
himikokoro : dau thay tranh cua anh ta dau?
...

himikokoro : hahah
himikokoro : chang thay giong
himikokoro : goc nhin moi nguoi khac nhau
himikokoro : voi lai, chi nghieng ve y niem
linh2310 :
himikokoro : ko phai chup roi di ve lai lam gi
himikokoro : muon ngon ngu nhiep anh lam ngon ngu truc tiep
himikokoro : ko phai thogn qua no de roi qua them 1 hinh thuc nua
linh2310 : thuc ra Duong lam cung co y niem khac
linh2310 : nhung thi giac thi em thay qua la giong nhau
linh2310 : hhihihihi

( Có nên thú nhận rằng viết entry này trong lúc say không nhỉ ? )

Monday, 30 April 2007

Comment (tt)

...

Dài dòng...




Trước giờ, tôi vốn luôn độc lập với những tổ chức triển lãm của mình. Tôi chưa thực làm việc với một curator nào một cách nghiêm túc cả. Nhất là sau việc tổ chức triển lãm cho Shinobu ( hội tụ ngày 3 tháng 10 với 200 gương mặt trần gian ), một triển lãm có uy tín nhất tại Himiko, có vai trò của cuarator, nhưng rất mờ nhạt, thì tôi cũng không mường tượng được công việc của một curator là gì. Vì, trong cuộc triển lãm của Shinobu, Curator chỉ đơn thuần viết 1 bài giới thiệu, rồi đến dự khai mạc, xong. Mọi việc, từ xúc tiến gặp gỡ nhà báo, đến PR đến tất cả các khâu, đều do Himiko lo hết...

Hồi tháng 1, khi được 1 nhà báo nước ngoài hỏi về những triển lãm sẽ xảy ra ở Himiko để viết bài giới thiệu, tôi có nói sẽ làm 1 triển lãm ảnh nude tên là ZOOM. Mong muốn của tôi lúc đó, chỉ là, thể hiện 1 loạt ảnh khác với những suy nghĩ về nude của những người mang những định kiến xung quanh mình.

Trong quá trình thực hiện, có đôi lúc tôi chệch hướng miên man, có đôi lúc tôi bị cuốn vào sự hấp dẫn của việc thương mại hóa ( đưa ra những bức đoán được sẽ nhiều người thích sao cho bán được thật nhiều ) bởi những lúc bị đồng tiền truy đuổi, có đôi lúc, tôi không biết dừng lại ở đâu trong sự tham lam muốn thể hiện của mình.

Và tôi cho anh Huy xem loạt ảnh tôi chụp trong lúc đang rối bời bởi những mâu thuẫn "gì cũng muốn" của mình. Anh ấy rất hứng thú với khoảng 1/3 số ảnh tôi đưa ra sau khi xử lý. Và nói, nếu em muốn, anh sẽ làm giám tuyển.

Đối diện với những vô lý bởi những cũ kỹ buồn cười của những người cho mình quyền áp đặt suy nghĩ lên tác phẩm người khác, mà tiếng nói của mình chỉ như một hòn sỏi rớt tỏm xuống biển, sau festival trẻ, tôi trở nên lơ ngơ, mệt mỏi. Tôi vui, khi có một người giỏi về lý luận mỹ thuật như anh Huy làm giám tuyển cho mình, tôi sẽ dễ dàng giải quyết hơn những xung đột nội tại đã có, và nhất là, vì anh ấy rất hứng thú với tác phẩm của tôi, nên mới nhận làm giám tuyển.

Công việc trở nên đơn giản hơn. Đa số những búc ảnh trưng bày trong đợt này là do anh ấy chọn. Vì nếu để 1 mình tôi, sẽ thật khó giảm tiết sự tham lam của mình để gói gọn trong một không gian nhỏ như Himiko và tạo nên một bố cục chặt chẽ cho ý tưởng.

Cái tên CLOSER đến khi tôi nói về ý tưởng mình với 1 người bạn nước ngoài, họa sĩ Ailen Ciarna. Tôi vốn dốt tiếng Anh, nên cứ nghĩa đơn giản là ZOOM cho dễ hiểu. She phân tích là từ đó nghiêng về kỹ thuật, nên chọn Closer thì hay hơn. Tôi cũng nói với anh Huy về điều này và cả hai cùng nhất trí. Trong lúc thiết kế thiệp, anh ấy cũng góp ý với tôi về cách đặt bố cục chữ sao cho có thể chơi chữ ( đặt chữ C tách ra để có thể nhìn thành LOSER... ).

CLOSER - là dự án mà tôi gần như tập trung toàn bộ sức lực vào, tâm huyết, và chuẩn bị kỹ lưỡng nhất từ trước giờ. Chỉ tiếc là, nó không thể diễn ra, nên, những công sức bỏ ra, đã không ai có thể nhìn thấy.

Thời gian qua tôi đã im lặng, không nói gì. Bởi lẽ, với tôi, mọi việc quá bất ngờ. Nói là một tổn thương nặng nề thì chắc sẽ có người cười tôi sao cứ như trẻ con. Nhưng sự thật là như vậy đấy. Trước đó, ở festival trẻ, khi tác phẩm của người khác bị kiểm duyệt vì đề tài nhạy cảm ( vi phạm thuần phong mỹ tục ), tôi đã có thể đứng lên chất vấn, nhưng đến khi là tác phẩm của chính tôi, chạm vào ngưỡng giới hạn đó, thì tôi lại chết lặng.

Tôi muốn nói cảm ơn anh Huy, và anh Sơn ( hai người cùng tôi đến sở văn hóa thông tin để xin xem xét lại nhưng không được tiếp ) đã bên cạnh tôi lúc đó. Cả hai anh đều lo sau vụ này tôi sẽ chán nản bỏ cuộc. Bởi lẽ, ít nhiều gì, hai anh đều hiểu về tôi. Cú shock tôi gặp phải, có lẽ hai anh hiểu nhiều nhất.

Tôi đã im lặng nhiều ngày. Tôi vẫn không hiểu sao lại như vậy. Nhiều người vẫn ủng hộ và nói cứ trưng bày trong không gian của mình. Nhưng, cảm giác ấy thật là khó nuốt. Tôi, trong chừng mực nào đó, vẫn luôn tôn trọng những quy định và nguyên tắc xã hội, vậy mà, lại vướng vào một nguyên nhân mình không thể nghĩ đến, và đã cố gắng tránh. Nhất là, khi gửi cho hơn 450 địa chỉ email về thông báo hủy triển lãm của mình với lý do "không phù hợp thuần phong mỹ tục", thì, sẽ có bao nhiêu người trong đó, thực sự hiểu và tự mình nhận định xem tôi có làm gì quá giới hạn và "phô" nếu không xem qua tác phẩm không? Và nhất là, với vài người thân quan trọng nhất với tôi ( cũng là những người bình thường không dính dáng gì đến art ), họ không kịp xem qua và nhìn thấy những gì tôi đã cố gắng, mà với tôi, suy nghĩ của họ quan trọng đến dường nào.

Vì sự cố đáng tiếc này, nên đã có nhiều tranh luận diễn ra bên lề. Thú thật, tôi chưa đủ sức để phục hồi sức lực của mình sau cú vấp này để lên tiếng về những suy nghĩ của mình. Thậm chí, tôi còn mệt mỏi chẳng muốn tổ chức buổi họp mặt với nghệ sĩ ngay sau ngày dự định khai mạc. Nhưng anh Huy bảo, dù không chính thức, thì CLOSER cũng đã diễn ra. Và bởi, vì anh đã nhận làm giám tuyển, thì, anh cũng không muốn mọi thứ chìm vào quên lãng một cách vô lý vậy.

Bài viết của anh Huy về CLOSER gửi cho tôi trước vài ngày khi nhận thông báo không cấp phép. Trước đó, tôi đã linh cảm thấy sự bất an nên bồn chồn và không tập trung. Vừa đọc thoáng qua, tôi đã hơi giật mình khi thấy anh đề cập đến 2 chữ "xác thịt". Tôi còn đùa, họ mà đọc bài này của anh, thì chắc sẽ không cấp phép đâu.

Lúc trước, tôi từng viết 1 entry trong blog mình về việc không thích sử dụng ngôn ngữ để thuyết minh cho tác phẩm mà vốn là thế mạnh của các nghệ sĩ phương Tây ( vấn đề này tôi và anh huy cũng mâu thuẫn ). Thật sự, lý luận không phải là thế mạnh của tôi, tôi thường chẳng mấy khi bàn về nó. Nên, xét về góc độ nào đó, tôi cùng suy nghĩ của anh Trương Thiện. Tôi cũng ít khi nói nhiều về tác phẩm của tôi, bởi, chính nó đã là một ngôn ngữ có thể tiếp cận với tất cả mọi người tốt hơn cả lời tôi nói ( chẳng hạn như với mấy ngưới nước ngoài, tôi đâu có nói chuyện với họ được ). Nhưng, ở đây, anh Huy, với tư cách là một giám tuyển, thì, bài viết của anh ấy hoàn toàn không "đi quá vai trò đứng đắn của một giám tuyển" như anh Trương Thiện nói. Khoan hãy bàn về nội dung bài viết nhé ( chậc, cũng rất khó cho người có giới hạn về lý luận Mỹ Thuật như tôi ), tôi chỉ nói đến vai trò của một giám tuyển mà anh đề cập thôi. Trong buổi meeting 23.4, tôi có nói về vấn đề này. Quan điểm của tôi là, nghệ sĩ ( ít ra là tôi ) thiên về tình cảm, thì giám tuyển như là lý trí của tôi vậy. Mâu thuẫn không phải là không có, nhưng giám tuyển giúp tôi tiết chế bớt những hứng khởi thừa thãi. Và, giám tuyển cũng là một người cảm nhận nó theo góc độ suy nghĩ của anh.

Có thể, tôi chưa đủ kiến thức về lý luận mỹ thuật cũng như kinh nghiệm ( về xác thịt chẳng hạn ) để có thể hiểu thấu đáo hết những gì anh nghĩ và viết ra, nhưng không vì vậy mà tôi phủ nhận. Tôi hoàn toàn không biết về Bancon cũng như những dẫn chứng anh nêu ra trong bài viết. Thoạt đầu khi đọc, tôi giật mình bởi những từ ngữ như ve vuốt, mơn khoái… Thật tình, bản thân tôi cũng chưa chuẩn bị hết tinh thần để nghe những từ như vậy về tác phẩm mình, nhưng, khi đọc đến đoạn:

Tất cả các mảnh lẻ ấy đều được phủ lên trên một thứ ánh sáng đỏ thẳng căng và đều bị nhìn gần đến mức mọi cơ chế thừơng ràng buộc con người như dáng vẻ, nét mặt hay động tác đều bị loại thải hoặc xóa nhòa hết để rốt cục, chỉ còn lại một miền đất tự do vô giới hạn của các thể dạng, cùng lúc, vừa đủ cụ thể để khuấy gợi bừng lên các cảm xúc xác thịt có tính chức năng, vừa đủ mơ hồ để - ngay khi các cảm giác cụ thể và chức năng ấy vừa chạm tới ngưỡng trần tục - sẽ bị vặn chệch lập tức sang khu vực của trí tưởng tượng vô tận, được dựng nên bằng các mảnh giả thiết đa chiều của ánh sáng, bố cục, đường nét và mầu sắc …”

thì tôi hiểu, điều anh nói vượt qua cả những từ ngữ tưởng chừng chỉ xoáy sâu vào xác thịt ấy. Có thể, ngay cả bản thân tôi cũng không dám nói là thực sự hiểu hết những d6ãn chứng trong bài viết của anh, nhưng, tôi tin tưởng và tôn trọng anh ở vai trò giám tuyển, cũng như hoàn toàn không có suy nghĩ rằng,

còn nếu trong trường hợp nó bay khỏi nội dung đầu tiên của nó, thì sự ko muốn kiểm soát ấy phải là do tác giả khẳng định”. ( Lời bạn Hoahero )

Chính bạn cũng thừa nhận, tác phẩm có ngôn ngữ của nó, thì tại sao, tôi phải khẳng định nội dung đầu tiên của nó? Bản thân bài viết cũng ghi rõ là của Như Huy giới thiệu, chứ đâu bảo là anh ấy cất tiếng nói giùm tác phẩm tôi đâu? Đó chẳng phải là cảm nhận của anh đó sao? Dù, anh Huy nói hay hơn tôi nói ( vậy nên tôi mới nhờ anh làm giám tuyển, người có khả năng lý luận, giới thiệu và cả bảo vệ nghệ sĩ, chứ anh cũng im lặng trước tác phẩm của nghệ sĩ, thì thử hỏi, vai trò của giám tuyển là gì? ), nhưng, dù là nói cách gì, thì anh cũng hoàn toàn có quyền tuyên ngôn như cái cách anh suy nghĩ. Những người bạn tôi cũng từng nói, khi đưa tác phẩm của mình ra, phải chấp nhận mọi người nhìn nó dưới mọi góc cạnh, chính vì sự tương tác đó, tác phẩm sẽ lớn lên, trở nên phong phú, hay sẽ bị lãng quên.

Thật tình, khi triển lãm không được cấp phép, tôi như bước hụt một bước và trở nên lơ ngơ. Tôi đã không đưa bài viết của anh Huy ra một phần vì trên công bố triển lãm đã không diễn ra, một phần vì lo ngại ai đó không đọc kỹ càng thì dễ hiểu theo hướng của những người cấm đoán. Bài viết anh Huy thật tình khó đọc, không dành cho những người không am hiểu nhiều về lý luận cũng như lịch sử Mỹ thuật ( có tôi ). Bởi vậy, tôi đã không post lên blog mình, một phần cũng vì bài viết đã được anh giới thiệu trên talawas ( nơi toàn những người quan tâm và am hiểu về nghệ thuật ).

Tôi không hiểu câu cuối cùng bạn Hoahero nói “nhưng việc ko xin được giấy phép rồi lại bị om xòm lên..muốn thương cũng thật khó tìm được lí do.” ( xin lỗi, bắt giò chính tả bạn chỗ này, là om sòm, bạn ạ. ) là nghĩa làm sao?. Tôi đã im hơi lặng tiếng và tránh những gay gắt như tôi đã từng làm trong giai đoạn festival trẻ ( lên tiếng cho người khác dù sao cũng dễ hơn mình ). Việc không om sòm đã là thất bại của tôi đó chứ. Heheh, vì nếu muốn lặng lẽ, thì tôi đã ko xin phép như nhiều người nói. Nhưng vì tôi muốn om sòm trên các phương tiện thông tin ( ti vi, báo chí ) cho nhiều người quan tâm đến, để rốt cuộc, bị cắt xoẹt, mọi chuẩn bị lọt thỏm vào im lặng, hủy tất cả, vậy là om sòm ư, bạn? Mục đích của tôi đâu phải là kêu gọi tình thương ? Tôi chỉ muốn công bố sức lao động của mình. Và với tư cách của một giám tuyển, anh Huy cũng không muốn công sức của hai anh em chìm ngỉm, nên đã chọn cách giới thiệu trên talawas. Tôi cân bằng lại được vì đã không một mình trong dự án này, cũng như, cảm ơn anh Huy đã giới thiệu CLOSER đến với mọi người trong lúc tôi kiệt sức mệt mỏi. Và, dù không chính thức được công khai kiểu danh chính ngôn thuận, nhưng đã nhiều người tìm đến xem và ghi lại những cảm xúc, suy nghĩ của mình ( nhiều nhất trong các cuộc triển lãm chính thức từ trước đến giờ ở Himiko ). Ai cũng có cách hiểu và cảm nhận riêng, tôi cảm thấy vui vì điều đó.

Tôi nghĩ, có vẻ chỉ là hiểu lầm. Cho phép tôi gởi lời cảm ơn đến anh Trương Thiện và Hoahero đã nhiệt tình lên tiếng về CLOSER. Tôi chỉ thấy, chúng ta, mỗi người nhìn và nói lên từ những góc độ khác nhau. Có thể phê bình nhau nhưng hãy đừng chất vấn vai trò giám tuyển có đúng đắn không ( xét riêng về tôi, anh Huy vì hứng thú với tác phẩm mà làm nhận việc này, hoàn toàn không có chút tư lợi cá nhân nào cả ). Tôi cũng cảm thấy mình gần với anh Trương Thiện và chị Hoahero ở điểm, để cho tác phẩm tự lên tiếng, nhưng đó là khi tôi làm việc 1 mình, tự mình. Còn trong dự án CLOSER này với vai trò giám tuyển ( tôi sẽ còn tiếp tục và vẫn mong anh Huy còn hứng thú làm việc tiếp ), việc giới thiệu của anh Huy là hết sức cần thiết cho nghệ sĩ ( là tôi ).

Đó là lời chính thức với tư cách tác giả tôi nói lên suy nghĩ của mình.

( có vài bạn nói không hiểu sao có entry này xin vui lòng click vào đường links này xem cuộc đối thoại bên blog anh Huy ( giám tuyển CLOSER ). )

http://blog.360.yahoo.com/blog-b5YmNIU5br_IfES.c2I-?cq=1&p=726#comments

P/S : Cảm ơn chị Trang Hạ đã đưa đường links triển lãm ảnh CLOSER trên talawas vào homepage ( 3 ngày ).

Cảm ơn các bạn trên blog đã đến và viết về CLOSER ( ai có viết mà tôi không biết thì cho xin đường links nhé )

Cảm ơn mọi người đã đến xem và ghi lại cảm nhận của mình.

( Hic, vẫn còn mệt, nên viết có vẻ lủng củng quá. Mọi người thông cảm nhé ).

Sunday, 29 April 2007

Loạt ảnh ý niệm "CLOSER"




...

Visual artist: Himiko. Nguyen

Conceptual photography exhibition: “ Closer”

Artworks: 29

Himiko. Nguyễn - 095 888 1908

himiko.nguyen@gmail.com

www.himikokoro.com

www.360.yahoo.com/himikokoro

Artist’s concept:

Delving deep and deeper into taking this series of photography, I almost forgot my first purpose; to build a sequence of photos disregarding usual notions on nudity; taboo, unhealthy and sensitive. I wanted to focus on curves, shapes, hidden corners and the lay-out of the models’ form. I am really attracted to the language of the body.

My models are ordinary people whom I met in passing, acquaintances. I spoke very little when photographing them and conversation with them was limited; it was freestyle photography minus any preconceived purpose or installation.

The models seem contented in themselves, in their own world and somewhat lonely and innocent. I quietly stood away pulling them closer with the zoom lens of the camera. They all carried with them a different sense, one looked deep in her loneliness, the other naively and anxious. One looked surprisingly natural, and the other looked so slim and fragile...

When looking on their own image in this exhibition, those 4 people from different regions (South, Middle Region, and North Vietnam as well as one Westerner) might not realize which one is their own body, although their bodies were all very different, full-body, medium-size, thin and well-proportioned. On the other hand the models might see themselves everywhere…

Normal concepts of the body are extinguished, when one gets closer it is like language with no limit, no distinction. The body is strongly expressive, it is a spirit onto itself, and it is extremely near and dear.

Himiko.Nguyen 04/2007

Ý tưởng của nghệ sỹ:

"Càng đi sâu vào việc thực hiện loạt ảnh này, tôi gần như quên mất mục đích ban đầu của mình , đó là việc muốn xây dựng một loạt ảnh vượt qua ranh giới của những suy nghĩ định kiến về nhiếp ảnh khỏa thân – coi nó như một đề tài nhạy cảm không lành mạnh – để chỉ còn quan tâm đến những đường cong, những hình khối, góc khuất, bố cục, hình dáng nơi người mẫu, và bị hút vào những độc thoại của ngôn ngữ cơ thể..

Mẫu của tôi là những người bình thường, bất chợt gặp nhau và tôi gần như không cần phải sử dụng nhiều đến lời nói, hay cố tình sắp đặt.

Những người mẫu như tự đối thoại, lơ ngơ và cô độc, tôi đứng xa im lặng và kéo họ gần sát lại bằng ống kính zoom của mình. Người thì như đang lọt thỏm vào nỗi cô đơn, người thì khắc khoải đến ngơ ngác, người thì bỡ ngỡ hồn nhiên, người thì mong manh dễ vỡ…

Cả bốn người ấy, một Nam, một Trung, một Bắc, và một là người Châu Âu ( người tròn, người vừa, người gầy, người cân đối ) khi xem chính các hình ảnh của họ trong triển lãm CLOSER này, có lẽ sẽ gần như không nhận ra đâu là cơ thể của mình ( hay cũng có thể, họ nhìn vào đâu cũng thấy là mình ? )…

Vượt qua những thường tình, đến gần hơn nữa, cơ thể con người như là một ngôn ngữ chung, không giới hạn, không phân biệt…, có một thần thái biểu cảm mạnh mẽ mà vô cùng thân thiết…"

Himiko.Nguyễn 04/2007

Dư vị nhân gian

  Mấy nay trên Newfeed Facebook lần lượt hiện ra những bài reviews của mọi người trong về MUÔN VỊ NHÂN GIAN, bộ phim của Trần Anh Hùng đoạt...