Monday, 31 May 2021

visual cafe in Sài Gòn

tình cờ nhìn thấy, trong email bạn pv.  không nhớ ngày xưa báo nào đăng nữa.

 Cà phê thị giác ở Sài Gòn.

Nói về quán cà phê nghệ thuật, người ta thường hình dung đó là một quán cà phê, có treo vài bức tranh phong cảnh hay trừu tượng, thậm chí, treo cả thư pháp. Chuyện quán cà phê treo tranh trên thế giới cũng là chuyện bình thường. Ở Việt Nam, có lẽ, được nhắc đến nhiều nhất là café Lâm ở Hà Nội, nơi lưu lại nhiều bút tích của bậc thầy tranh phố Bùi Xuân Phái. Nhưng đó cũng chỉ là những quán cà phê có treo tranh nghệ thuật.

Ở Sài Gòn, chuyện nghệ sĩ mở quán ăn, cà phê cũng không hiếm. Thoảng vẫn có một vài nơi do nghệ sĩ hùn vốn mở ra, có trưng bày một vài tác phẩm của chủ nhân. Nhưng, cũng chỉ ngừng lại đó, bởi tính chất cố định luôn mang một chút nhàm chán, nhất là trong nghệ thuật thị giác. Khoảng từ năm 2004, ở Việt Nam cụm từ visual art (nghệ thuật thị giác) bắt đầu được nhắc đến nhiều, bao hàm các loại hình nghệ thuật mới như performance (trình diễn), installation (sắp đặt), video art… lẫn với những loại hình mang tính chất hàn lâm như điêu khắc, hội họa…

Đầu năm 2006 trên báo chí bắt đầu thường xuyên xuất hiện những thông tin triển lãm từ một quán cà phê có tên gọi là “Himiko visual café”, mà người gầy dựng nó, nghệ sĩ thị giác Himiko Nguyễn cũng xuất thân từ lò, trường Mỹ Thuật thành phố Hố Chí Minh. Sau đó mấy tháng cũng xuất hiện thêm quán cà phê tận dụng không gian phòng tranh ở Mai gallery, và một năm sau, thêm quán cà phê nghệ thuật thị giác Titan xuất hiện, mà chủ nhân của nó cũng xuất thân từ trường Mỹ Thuật Huế.

Trào lưu hay tâm huyết? Và sự đón nhận?

Theo lời của chủ nhân Himiko visual café, chị không biết gì về những quán cà phê nghệ thuật trên thế giới. Ý tưởng mở Himiko visual café của chị xuất phát từ việc muốn đưa tác phẩm của mình và bạn bè đến gần với mọi người hơn nữa, khi mà, việc bước vào gallery cũng như bảo tàng hãy còn là một việc hiếm hoi của số đông bạn trẻ, Và cà phê cũng gần như là một nét văn hóa đặc trưng của Sài Gòn, nơi mà tập trung đầy đủ tất cả các thể loại quán cà phê, từ bình dân đến sang trọng với đa dạng kiểu cách. Bản thân chị cũng không đủ lực để mở một không gian như thế nếu không nhận được sự ủng hộ và

giúp đỡ của những người chị, người bạn. Và, mỗi người một cách giúp đỡ, từ không gian, đến bàn ghế, đến mọi chi tiết trang trí trong quán, đều có sự góp sức của vài họa sĩ bạn bè. Từ đó, Himiko ra đời với một sự phá cách không thể trộn lẫn vào đâu. Như những cái ghế thô mộc được làm từ pa-ghếch (?), loại gỗ tạp dùng để đóng kiện chở hàng, cũng được design lại thành một style rất riêng của Himiko, khiến nhiều người thích thú. Và một kiến trúc sư người Nhật đã đặt mua ngay một bộ để mang về Nhật copy. Và tranh tượng, những cuộc triển lãm Mỹ Thuật cũng là một nét làm nên sự độc đáo riêng biệt ở Himiko, với sự thay đổi thường xuyên về không gian, màu sắc. Rất nhiều bạn trẻ ban đầu đến với

Himiko vì sự tò mò, sau đó quay trở lại vì sự thích thú cũng như bỡ ngỡ vì những sắp đặt không gian thường xuyên hoán đổi. Khi thì là một bức tường rêu phong ngoài phố, khi thì là những bức ảnh khỏa thân màu đỏ, khi lại là một sắp đặt nghệ thuật dưới sàn, trên trần… xen lẫn vào tiếng nhạc jazz, blue nhè nhẹ. Dần dần, những cái-ngỡ-như-là-lạ ấy quen dần với mọi người, và, không gian nghệ thuật được sắp đặt bởi Himiko đã trở nên gần gũi và là hòa quyện với mô hình cà phê thành một thương hiệu cà phê art đầu tiên được biết đến rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng. Không dừng ở đó,

Himiko còn lọt vào topten những cuộc bình chọn những quán cà phê lạ, mang phong cách độc đáo nhất Sài Gòn trên những diễn đàn cà phê. Có vẻ như, người nghệ sĩ ấy đã thành công khi đưa nghệ thuật hòa hợp vào một thói quen đại chúng của dân Sài Gòn. Mà không những thế, Himiko còn trở thành một trong vài không gian nghệ thuật uy tín và thường xuyên được giới thiệu cho những curator, nghệ sĩ hay những phóng viên nước ngoài quan tâm đến những hoạt động Mỹ Thuật ở Sài Gòn. nhưng quả thực, không phải cứ nghệ thuật vào là sẽ thành một thương hiệu. Quán cà phê tranh ở gallery Mai hầu như không được biết đến, và chừng nửa năm sau khi mở ra, đã chuyển sang thành một kiểu cà phê phòng trà hát nhạc sống . Titan visual art café thì là một cuộc chơi đơn lẻ của người họa sĩ chủ nhân, cũng bắt theo cái mô típ vật liệu rẻ tiền nhưng độc đáo ở Himiko, Titan cũng sử dụng pa- ghếch làm vật liệu chính để làm bàn ghế. Nơi đó, thời gian đầu, chỉ treo chính tranh của họa sĩ, cũng tạo thành một quán cà

phê nhỏ nhỏ xinh xinh. Và sau khi tham gia một hai cuộc chơi nghệ thuật, sau một năm, Titan cũng mất bóng. Có vẻ như là anh họa sĩ đã quá mỏi mệt với việc cân bằng một không gian đòi hỏi phải đổ hết lực, dốc hết sức, một việc làm vô cùng cản trở đến việc sáng tác cá nhân và đam mê rong ruổi đã ngấm vào máu những người nghệ sĩ.

Tồn tại hay biến mất.

Giờ thì chỉ còn mình Himiko đơn độc trong loại hình này. Từng tưởng như sẽ biến mất khi mà vừa trở về sau 3 tháng tham gia trại sáng tác ở Hàn Quốc năm 2007, chị Himiko Nguyễn đã dọn Himiko trong vòng 1 tuần và tạm ngưng trong sự ngỡ ngàng của những người khách quen. Có lúc, chị ngao ngán muốn rời bỏ, vì vừa tạo dựng được một không gian, thì lại gần như bắt đầu lại từ đầu khi đi tìm một chỗ mới. Tự tin với mô hình này, nhưng không đủ lực để một mình duy trì nuôi dưỡng nó. Vận động người thân góp sức thì nhận lấy những cái lắc đầu, vì với suy nghĩ, thành công phải đi liền với tiền bạc, mà nghệ thuật thì khó đi đôi cùng. Từ khi dời qua địa điểm mới, lịch hoạt động nghệ thuật ở Himiko kín đều mỗi tháng, nhưng không ai biết đằng sau gương mặt cười là cảm giác méo xệch của chị vì không biết sẽ kéo dài được Himiko đến bao giờ.

Nghệ thuật cũng cần sự kết hợp

Tự nhận mình không giỏi về kinh doanh, không thể quản lí nổi những con số chi li tính toán, cũng như, không đủ sức để gồng Himiko khi chi phí cà phê chỉ vừa đủ trang trải những chi phí cơ bản chứ chưa thể gánh nổi tiền nhà. Đằng sau cái tiếng thành công của Himiko là một lung lay vô hình không ai nhìn thấy. Dù chủ nhân của nó cũng xoay sở khá nhiều cách, kiêm luôn cả nhân viên, nhận cả vai trò đầu bếp nấu ăn cho nhóm nghệ sĩ nước ngoài muốn tổ chức party tại quán. Mong muốn của chị hiện tại là tìm được người hợp tác về mảng tài chính và quản lí, để chị có thể chuyên tâm vào mảng nghệ thuật, và sáng tác. Đó là sự kết hợp cần thiết để có thể đứng vững và trở nên lớn rộng hơn.

Có thể nói, Himiko visual café được nhắc đến như quán cà phê thị giác đầu tiên ở Sài Gòn, với đúng tính chất của cụm từ đó. Sau ba năm ra đời, nơi đây đã diễn ra khá nhiều triển lãm giới thiệu những gương mặt trẻ, nhiều buổi giao lưu trò chuyện trao đổi với các nghệ sĩ trong nước lẫn quốc tế. Góp phần làm sôi nổi khung cảnh nghệ thuật vốn khá êm ả ở Sài Gòn. Góp mặt khá nhiều vào các chuyên mục nghệ thuật của các tờ báo uy tín, đài truyền hình trogn mỗi cuộc triển lãm. Đúng như cái tên mang ý nghĩa “Đứa trẻ nhìn thấy lửa”, Himiko đã nhen lên một ngọn lửa về lòng yêu nghệ thuật. Mong lắm thay ngọn lửa này đừng tắt, và mô hình cà phê thị giác đừng là một lần nhen lên rồi và tắt ngúm trong thành phố sôi động này.


Vy Thụy.















Himiko visual cafe II

nhân việc trả lời list câu hỏi dài dằng dặc, lục lại được một đống kỷ niệm vui ở nơi chốn nhiều kỷ niệm truyền thông nhất.


 

Saturday, 16 May 2020

REPLY for INTERVIEW (from Chicago)




Dear...,
Reading a few initial questions from your survey, I realize you (as many others) had made a default assumption to label my COME_OUT project is for LGBT population only. Unfortunately, you did not come to experience it directly to have an accurate understanding about this project. Therefore, I attached the artistic statement of COME_OUT for you to have a read. The original Vietnamese name is OUTSIDE (NGOÀI SÁNG). Because LGBT is also one of many subjects involved in this work, so I used the title COME_OUT as an English version. It was a play and word metaphor as I did not see much different in the meaning.
My previous project involved Lesbians subjects, and thus, my identity had been assumed and identified to LGBT population. And this project COME_OUT, in addition to my mockery of the ridicules and indecisions regarding our social prejudices, was also a statement reflecting my questions about LGBT. I do not like to be moulded or labelled myself rigidly as these categorical gender definitions in our society. I am a woman, and my sexual identity can be defined by the ones I fall in love with. Some people think I am bisexual. I wish I could be. In my perspective relating to relationship, bisexuals have a lot of choices because of predestined closeness opportunities. I personally find bisexuals are very attractive and interested people, but I do not think I am one of them.
Sexuality, in our Asian perspective, is a private matter, inside a closed room. Thus, the difference in sexuality should just project inside of that room. In response to the question regarding my gender, I took off my clothes, naked under the light of a light bulb inside that closed room. So, who am I, fully naked in front of you while your eyes fix on my body? If you are a man and I love men, but I do not love you. Well, I cannot make love to you. If you are a woman and I love women, but I do not love you. I cannot make love to you either. Does the question of sexuality matter when there is no love between us? Sex, with me, is a mysterious domain in which I could only reach out to very few people, at the time, I knew it was love.
If stripping off is the core answer, is this really the answer here? You and I, we do not love each other, why we try to find out what are in that closed room and the inner hidden corners of love? That was what I mentioned in the artistic statement of COME_OUT. I also do not want to frame the viewers through my judgment and perspective. Many people have many different feelings, and I welcome those thoughts.
I attached the artistic statement about OUTSIDE (NGOÀI SÁNG) or COME-OUT as English version. There are quotes from famous people. Those thoughts were from ancient times, and still valid today. I hope you will have better understanding regarding the question about my gender identity. After this reply, if you still want to process the survey, let me know.

and in this interview video, there's English subtitles translated my words about Come_out project (from 2:52)

H. (05/05/2020)
PS : I'm sorry for the delay, because my English is not good enough (I study Russian and Japanese), I have to wait for my friend to translate for me.
đọc sơ vài câu hỏi ban đầu, tôi thấy bạn cũng giống như vài người, mặc định cho tác phẩm COME_OUT của tôi là thuộc về LGBT. Tiếc là bạn không đến xem trực tiếp để cảm nhận rõ ràng hơn. tôi gởi statement của COME_OUT cho bạn đọc trước nghen. Tên gốc tiếng Việt của tôi là NGOÀI SÁNG, vì LGBT cũng là một trong những câu trả lời của tôi gởi gắm qua tác phẩm này, nên tôi mới chuyển ngữa sang tiếng Anh là COME_OUT, như một cách chơi chữ, vì xét về ý nghĩa cũng không có nhiều khác biệt.

Vì trước đây tôi từng làm tác phẩm về Lesbian, và như thế, tôi được mặc định là người thuộc về LGBT. Và COME_OUT, ngoài những giễu nhại, nhún vai của tôi về những định kiến của xã hội, cũng là một câu trả lời của tôi về những thắc mắc về giới tính này. Tôi không thích đóng mộc, dán mác lên mình dưới những định nghĩa thường tình đã được đổ khuôn bởi người khác trong xã hội. Tôi là một người phụ nữ, còn bản sắc tính dục của tôi tùy thuộc vào người tôi yêu thương. Có người nghĩ tôi là bisexual, tôi ước gì mình được như thế, bởi người lưỡng tính có khá nhiều lựa chọn bởi có nhiều cơ hội nhân duyên. Bản thân tôi thấy họ là những người hấp dẫn, lôi cuốn, nhưng tôi không  nghĩ mình được như họ. 

Chuyện tính dục, trong quan điểm của người Á Đông chúng tôi, là những câu chuyện riêng tư, bên trong căn phòng kín. như vậy, sự khác biệt về bản giới tính dục, cũng chỉ là chuyện thuộc về bên trong căn phòng ấy. Để trả lời cho câu hỏi về giới tính của mình, tôi đã trút bỏ quần áo, khỏa thân hoàn toàn dưới ánh sáng của bóng đèn bên trong căn phòng kín. Như vậy, tôi là ai, khi khỏa thân hoàn toàn trước mắt bạn? vì dụ bạn là một người đàn ông, tôi yêu một người đàn ông, nhưng tôi lại không yêu bạn, thì, tôi cũng không thể làm tình được với bạn. Và, bạn là một người nữ, người tôi yêu là một phụ nữ, nhưng tôi cũng không thể làm tình với bạn. như vậy, câu hỏi về tính dục đặt ra ở đây để làm gì, khi giữa chúng ta không có tình yêu. chuyện tình dục, đối với tôi là một miền bí ẩn, mà, tôi chỉ có thể chạm tới với rất ít người, mà khi đó, tôi biết rằng đó là tình yêu. Vậy thì, sự trút bỏ là câu trả lời, ở đây có thực sự là câu trả lời không? tôi và bạn không yêu nhau, vậy thì tìm hiểu về những góc kín sâu xa bên trong riêng tự của tình yêu để làm gì, đó là điều tôi đề cập đến trong COME_OUT. NHưng bởi tôi cũng không muốn đổ khuôn người xem qua nhận định của mình, vì có rất nhiều người có những cảm nhận khác nhau, và tôi cũng rất hoan nghênh những suy nghĩ đó. 

tôi gởi bạn xem statement về NGOÀI SÁNG của tôi, là những trích dẫn từ những người nổi tiếng. Những suy nghĩ đó đã có từ rất xa xưa, và vẫn còn giá trị đến bây giờ. hy vọng bạn hiểu. và sau trả lời này. nêu bạn vẫn còn muốn giữ nguyên những câu hỏi, hãy cho tôi biết. 

:)
H.






H. (05//05/2020)

Wednesday, 6 November 2019

statement about COME_OUT

"You should take refuge in yourself and be an island unto yourself. Do not rely on anything else, and you will not be drowned by the waves of sorrow and despair." 
"Các vị hãy nương tựa vào chính mình, hãy tự mình làm một hòn đảo cho chính mình, đừng nương tựa vào gì khác, đừng nương tựa vào ai khác, như vậy các vị mới hy vọng không bị đánh chìm bởi những đợt sóng của sầu đau, của thất vọng, của chới với..."

[ Old path white clouds: Walking in the Footsteps of the Buddha - Thich Nhat Hanh]
[ đường xưa mây trắng - Thích Nhất Hạnh ]


“As Dante wrote in The Divine Comedy, ‘The day that man allows true love to appear, those things which are well made will fall into confusion and will overturn everything we believe to be right and true.’ The world will become real when man learns how to love; until then we will live in the belief that we know what love is, but we will always lack the courage to confront it as it truly is."

Khi Dante, nhà thơ người Italia viết trong thần khúc, "cái ngày mà con người cho phép tình yêu thực sự xuất hiện, thì những vật đã được sắp xếp nghiêm chỉnh sẽ biến thành hỗn loạn, và sẽ làm cho mọi thứ mà chúng ta tin là chắc chắn, là đúng sẽ bị lung lay." Thế giới trở nên thật sự là thế giới khi con người biết yêu, trước khi đến được thời điểm đó, thì người ta vẫn ngộ nhận rằng mình đã biết đến tình yêu, nhưng lại không có đủ lòng dũng cảm đương đầu với chính tình yêu nguyên mẫu đó.

[ o zahir nỗi ám ảnh - Paulo Coelho ]
"All you need is a heart to call home. That's all."

"tất cả những gì bạn cần là một nơi nào đó bạn thuộc về, một trái tim nào đó bạn gọi là Nhà. thế thôi..."

[ last dance rodeo - Jewel]



Its gonna be a good day, just wait, just see
It's gonna be okay, cause I'm okay with me
"...sẽ là một ngày tốt lành.sẽ như thế.phải như thế.bởi Ta ổn với chính bản thân Ta..."

[good day - Jewel]



"Misfortune for those who do not have in themselves the source of happiness!
Misfortune for those who do not feel this life and the next life is just one! "

"bất hạnh cho kẻ nào không có trong mình nguồn hạnh phúc!
bất hạnh cho kẻ nào không cảm thấy kiếp này và kiếp sau chỉ là một!"


[Alexis Zorba, con người hoan lạc - Nikos Kazantzaki]

You alone in this world, you once alone in the world, you are solitary here and you will leave this world with solitude. All of their views will stay behind, and only your real feelings, your experiences, will accompany you to the other side of death ...

bạn vốn đơn độc trên đời này, bạn đã từng đơn độc khi tới thế giới, bạn đang đơn độc ở đây và bạn sẽ rời khỏi thế giới này cũng với sự đơn độc. mọi quan điểm của họ sẽ ở lại sau, và chỉ có những cảm xúc thực của bạn, những kinh nghiệm của bạn, sẽ đi cùng bạn tới ngay cả bên kia của cái chết...

"You are only responsible for your core essence, do not resist, because going against your self is suicide, self destructive, what is there?" Even if one respects you, If you think you are a serious, honorable person, that will not help you understand life, its endless beauty. "

"bạn chỉ có trách nhiệm với cốt lõi bản thể của mình. đừng có chống lại, bởi đi ngược bản thể mình là tự sát, là tự hủy hoại bản thân. được gì ở đó? cho dù nếu người ta tôn trọng bạn, nếu người ta nghĩ rằng bạn là một người nghiêm túc, đáng kính, danh giá, điều đó sẽ không giúp bạn hiểu đời hơn, cùng vẻ đẹp bất tận của nó."

"..... our choices are different.
Just go for the rationality and then misfortune, ignore me with my madness.
Do not be upset, I do not feel offended by all the things you say, there are so many people rationality in the world, and this does not bother me. "

".....sự lựa chọn của chúng ta khác nhau.
hãy cứ việc hợp lý mà bất hạnh, mặc kệ tôi với sự điên khùng của tôi.
đừng có bực bội, tôi không cảm thấy bị xúc phạm bởi tất cả những điều bạn nói, có biết bao người hợp lý trên đời, và điều này cũng chẳng làm tôi khó chịu gì."

"...và xã hội tạo nên sự sợ hãi trong mỗi người, nỗi sợ bị đào thải, nỗi sợ thành kỳ khôi, nỗi sợ mất đi sự kính trọng, nỗi sợ rằng người ta sẽ nói sao về chuyện này.
bạn phải thích ứng với mọi kiểu mù quáng, và vô thức bạn không thể là chính mình. từ đầu đến cuối thế giới và đến tận ngày nay, đây là truyền thống cơ bản của chúng ta, không ai có quyền là chính mình.


"You will do what you want to do. Because you do not want to live a life of depression. As a scientist, you can succeed - respect, money, power, status - but in deep down, you will be disturbed constantly because you will not be the person that you want to be.".

"con sẽ làm điều con muốn làm, bởi con không muốn sống một cuộc sống buồn chán. với tư cách là một nhà khoa học, con có thể thành đạt- sự tôn trọng, tiền bạc, quyền thê, địa vị - nhưng trong thâm tâm, con sẽ bị phiền não triền miên bởi con sẽ không thành người mà con đã muốn trở thành.

"It is the artificial life that creates defilement. If you do things that you decide yourself, you will never be afflicted."

"Chính cuộc sống giả tạo đã tạo nên phiền não. nếu bạn làm những điều do chính mình quyết định, thì bạn sẽ không bao giờ phiền não"

[life, love, and laughter - Osho] - [cuộc sống, tình yêu, và tiếng cười - Osho ]

"Not what the naked eye does not see is not existent."

"Không phải bất cứ cái gì mắt thường không nhìn thấy là không tồn tại"
[Afterlife - Marc Levy] - [ kiếp sau - Marc Levy ]

"Then who am I, if not myself?
Philosophers say that we are defined and existed through others. but pink, it's not red anymore in the dark ... "

"vậy thì tôi là ai, nếu không phải là chính tôi?
Các nhà triết học bảo rằng, chúng ta được định nghĩa và hiện hữu thông qua những người khác. nhưng bông hồng đấy, nó đâu còn đỏ nữa trong bóng tối..."


[sea - John Banville] - [ biển - John Banville ]

"Different ages and different backgrounds but they have the same fate - the infinite sadness of a love can not be."
"tuổi khác nhau và nguồn gốc khác nhau nhưng họ có cùng chung số phận - nỗi buồn vô hạn của một tình yêu không thể được."

[ thiếu nữ đánh cờ vây - Sơn Táp ]

Ever since humans open up their ears to listen, the boss?
Ever see us open our eyes? Ever opened your hands to embrace all, soil, rain, and people? ... "

bao giờ thì con người mới chịu mở rộng tai để lắng nghe, hở Sếp?
bao giờ chúng ta mới mở to mắt mà nhìn? bao giờ mới mở rộng tay ôm lấy tất cả, đất đá, mưa móc, và con người?..."

[Alexis Zorba, human pleasure - Nikos Kazantzaki] - [ Alexis Zorba, con người hoan lạc - Nikos Kazantzaki ]

All begun with a desire to show my own feelings for the people living around me, the people whose souls are thirsty for love but trying to to hide themselves (from the society)
I used to see the hidden corners in many people, no-direction souls, deep thoughts. I can see the human with doubts and refusal, being born and being destroyedI had seen into the self-imprisoned pain within the lonely cover of those running away from love and compassion. The conflict between emotion and MIND are like layers of waves accumulating and breaking onto each other, sweeping people away from each other. Sensitive souls HIDEN behind the safe masks of indifference, which divide human by transparent doors of prejudice (which does not seem to exist anymore in our ever-changing societies). What was originally their basic instinct – desire for love – then became the hidden angle in each human...

Tôi vẫn thường hay nhìn thấy góc khuất trong nhiều người, những tâm hồn âm u vô hướng, những vô định trầm sâu. Tôi nhìn thấy con người ta ngờ nghệch hoài nghi và chối từ, khai sinh và hủy diệt. Tôi nhìn thấy những nỗi đau đớn tự nhốt mình vào trong lớp vỏ cô đơn trốn chạy cảm xúc. Sự xung đột cảm xúc và lý trí giống như những lớp sóng đổ dồn vào nhau, cuốn con người ngày càng xa nhau. Những tâm hồn nhạy cảm càng giấu mình vào bên trong những chiếc mặt nạ an toàn, đổ khuôn cảm giác khao khát được yêu thương thành những vẻ ngoài lạnh lùng xơ cứng. Từ chối bản năng của tạo hóa, con người ta bị ngăn cách bởi những cánh cửa trong suốt của định kiến ( tưởng chừng như không còn tồn tại trong xã hội ngày càng tỏ ra đổi mới ), và sự khao khát yêu thương, bản năng tự nhiên, lại trở thành góc khuất trong mỗi con người.

(Himiko. Nguyen_ Alcove of love_NIPAF 2007)





Tuesday, 24 July 2018

second place for openning studio for the half of Come_out project II


You are cordially invited to attend the opening studio for the half of "COME_OUT II" of visual artist Himiko Nguyễn.  







from 10 am ~ 9 pm (Hope you can arrange to arrive before 5pm because Sunshine is perfect for this project).

Please confirm before you want to come by email, inbox FB or phone before arrival (at least 1 day). (at most 4 people for an appointment, The building has a very convenient car park, enough space for hundreds of car at a time ). In case you want to come within the current day, please contact by phone (0903190876 - 0977757111-0898146976).



Beers and some delicious local specialties can be served at your expense during your visit so that you can talk more about the background of the project and its vision.

https://www.facebook.com/COMEOUTII/

Capturing images when you are viewing and getting your signatures in the guestbook are the two minimum expectation


Entering fee depends on your generosity. You will be invited for coffee or tea. After watching the artwork, if you like the project and want to support COME_OUT ongoing project, it’s up to you to choose to put some money in the envelope and put it into the donation box. It can even be empty envelopes if you do not feel interested.

ur enjoyment is what we care.  

Let me tell you, stories happened that led me to do COME_OUT : When I worked on the MULTI-POLARIOUS WORLD, expressing my views on homosexuality, many people assumed that I was lesbian, while before that, when I had determined the topic, I contacted a forum of lesbian to ask to be facilitated for me to learn to build a concept, are silent doubts. So, I did my own research, self-threading and self-developed concept. It was an exhibition that was originally a collaboration with a female student who participated in the art marathon project of curator Nguyen Nhu Huy (which Himiko visual cafe contributed to sponsor the space). At that time, I was about to participate in 3 months of resindencie in Choengu, Korea, so after meeting with that female student, we agreed on the topic and would build the project together through Y!360 (social network). popular then). But then the student withdrew in bewilderment (a hug from a close friend also made her think and doubt). Left alone, I continued to work and ended with the first installation in Choengju, about a road in the opposite direction, and the image of girls holding hands walking down the street. When an elderly man in Korea came to see the exhibition, he said, "these pictures are normal, they're not gay!". I laughed, yeah, I didn't say they were gay. I mean, I don't know out of more than one same-sex couple walking down the street holding hands, how many gay couples, how many count? I don't know and I don't care. I just found this to be a warm picture. So don't interfere in their personal life. whoever they are, it's their choice, their path. After launching that installation at the Himiko visual cafe in 2008, at the end of 2009, an exhibition of the gay forum organized by ISEE invited me to attend (the funny thing is that the lesbian forum admin initially from cooperative buds). After 1 month, I went to Berlin to do that installation in the exhibition conect with Vietnam organized by iffa galery. there are two artists' accommodation, one in a hotel and one in an apartment (with kitchen, self-catering, free to stay). One evening, an artist in Hanoi joked, tonight he will stay at my apartment. Hearing that, Le Quang Dinh, owner of San Art space, turned to me and asked: "Wow, have you changed your taste?" I just smiled, kept silent, didn't answer, because I felt it was my duty to explain a joke among a group of walking artists. The next morning, when I was working on a work, Mr. Le Quang Dinh came to see my work, and I asked again, "According to you, whoever works on any topic, of course, that person must belong to the world. that's it?" he asked "ah, so you're not?". I said, I don't carpentry, put stamps on my body. Because who I am, in the end only those who love me know. the difference is inside a closed room, I'm not obligated to tell the world about it.” And when he asked why my installation had the line, "The Creator divides the sexes, people choose to love.” I said, that is my answer, as well as my attitude to people's questions about gender.. about COME_OUT I, I took a photo of myself while participating in a composition camp at Choengju_HQ (2007). Initially, I intended to shoot to continue CLOSER. But in 2010, when model Ngoc Quyen released nude photos for the environment, I called on facebook that I was naked for myself, not in the name of anything, If everyone sponsors me 15 parts 333,000 VND then I will launch the exhibition. Immediately, I received 22 grants. COME_OUT I is my answer to the question of who I am. Dinh Q Le asked me who I was, and my answer was to take off my clothes. But is an answer really an answer? If I'm straight, then without love, I can't go to bed with another man. So then, to a man, I'm like a lesbian. Also, let's say I'm a lesbian, then without love, I can't have sex with you, then is it different to me as a straight? So, does the question of one's gender really matter? And no answer will work if you are not in love with that person. And, not just about gender, but also my attitude about nude, about censorship. You also know how ridiculous the censorship regime in Vietnam is. It causes photographers to use language to circumvent the law and put out exhibitions about nudes in a colorful and unnecessary manner. People use the environment, use art to put on a frivolous shirt for nude, a simple look, people can see that it is beautiful, or vulgar. Photographers are mostly men, they use flowery, frivolous things to hide hidden masculine desires with the help of censorship, people cumbersome the simplicity of language. body language. A naked woman holding a cloth running in the hot sand? (oh my god, only a crazy person would do that). a naked pretty girl clinging to a mossy cliff in the name of the environment? The woman's body already contains nature in her, is it only in Vietnam that there are these tricks? I just want to bring nude back to the most original, is the simplicity. My boxes are to avoid having to submit personal photos to the censors, and at the same time, to avoid spreading personal photos that affect my family (after all, my family is also family. family of teachers from my father to all brothers and sisters). My boxes are a way of circumventing the law but at the same time mocking the censorship regime of cultural agencies in Vietnam now. Thanks to that, the censorship agency did not make it difficult. (On the opening day of the exhibition, 2 cultural policemen came to Himiko visual cafe, and they told me, this is too good. ;)) On the opening day, the people who sponsored my project through FB were surprised because when I went to Himiko visual cafe, I didn't see any nude photos on the wall. It's all just black boxes. Guests who come to Himiko to drink coffee also think they are speakers, until they see people waiting in line to watch, they ask questions and also register to watch. Everyone's attitude went from surprised to amused. And, the viewer photography is also a continuation of the COME_OUT work. I have many interesting side stories about the audience composition. From the photographers to the president of the photography association to the honest country lady (I will record and translate it myself later, and will send it to you if you are interested). All my volunteers for COME_OUT II come from many countries, men, women, gays and lesbians, including all genders in this human realm. They accept to step inside my boxes just to express their attitude, like me, is a shrug (whatever) about nudity, about gender, about every stamp, label, subframe people are meant to impose on people. Hopefully, after this email, you no longer label the COME_OUT project LGBT. To me, it's just a variety mentioned through COME_OUT (the original Vietnamese name I gave it is go OUT to the LIGHT. COME_OUT is just borrowed to translate a simple one (and play on words).. ) H.

Monday, 9 April 2018

CHẤP NHẬN VÀ QUAN SÁT ĐỨA-TRẺ-VÀI-KHI-XUẤT-HIỆN

pv : Codet.
 Sau biến cố cuộc đời, bạn có oán hận hay bị suy sụp hay không?

Tôi gặp tai nạn khi vừa được người sưu tập mua gần hết tác phẩm trong 2 cuộc triển lãm, và vừa trả được hết nợ trong 3 lần di dời địa điểm Himiko visual cafe. Khi đang hạnh phúc ngợp ngời trong tình yêu vừa mới đang trong một giấc mơ sâu và một câu chuyện huyễn tưởng như phim Hàn Quốc đã bắt đầu và lần đầu tiên có người đề nghị lấy. Khi tỉnh dậy có hơi ngơ ngác vì diễn ra từ giấc mơ sâu đó đến một tháng sau...thì dứt.

Tôi có gào lên, y như một đứa trẻ, rằng sao không để mình ra đi khi đang giai đoạn hạnh phúc nhất. Nhưng đó là suy nghĩ của một đứa trẻ, khi đang ngơ ngác bởi những điều huyền diệu, đang ngợp ngời trong hạnh phúc, kéo dài đến tận trong cơn mê, thì đột nhiên, mất hết. Khi định thần lại, trở về tuổi sinh học, tôi lại nhận ra không phải ai cũng có cơ hội trải nghiệm quý báu như mình. Là một người sáng tác, rõ ràng, tôi đã có được một trải nghiệm quý giá. dẫu có hơi nhọc nhằn một chút. Nếu là tôi của ngày trước, sẽ hiểu được rằng hạnh phúc không thể là một chuỗi dài bất tận, chấp nhận chuyện đến và đi như lẽ thường tình. Những phản ứng xốc nổi là theo logic của một người bị tổn thương não cũng không thể trách mình được, và càng không thể trách người được. Cho nên, chỉ còn chấp nhận và quan sát thôi.


Sống được, và như bây giờ, cũng là một điều khá may mắn, hơn bao người, có cái gì thay đổi trong bạn rõ ràng nhất?

Có lẽ, sự thay đổi rõ rệt nhất thuộc về di chứng của người chấn thương não. Là một đứa trẻ đột nhiên xuất hiện. Tôi trở nên dễ nói chuyện với người lạ và có xu hướng nói nhiều hơn như một đứa con nít. Điều này thỉnh thoảng có làm cho tôi mệt, và vài khi bị nghĩ là người có vấn đề về thần kinh vì cách cư xử ngô nghê của một đứa nhỏ trong thân xác của người sắp bước sang tuổi tứ tuần. Còn về nhận thức, có lẽ kẻ trước kia vốn vô thần như tôi lại bắt đầu tin vào những nguồn năng lượng tích cực đang được truyền đi đan xen trong cõi người này qua những luồng suy nghĩ tích cực. Khi nghe tiếng còi xe cứu thương, tôi bắt đầu truyền đi suy nghĩ cầu mong cho người trê xe bình yên, như lời dặn dò của chị, người đã tình nguyện đến day ấn huyệt cho tôi trong những ngày vừa xuất viện. (Giọng nói của tôi thay đổi cũng trong giai đoạn này, vì gặp chị, một người gốc Bắc nhiều hơn người trong gia đình. Khi đó, lưỡi tôi cong, đang nói đớt, gặp ai thường sẽ nói theo giọng người đó).

Tình yêu là điều khá quan trọng. Bạn có chia sẻ vụ tai nạn xảy ra 1 tuần sau khi bạn “được yêu”. Mà hình như, yêu bạn, cũng … ko dễ nên được yêu có phải là điều quá hạnh phúc với bạn không?

Ồ, sao lại là quá hạnh phúc (cười). Khi bạn cho rằng được yêu là một điều quá hạnh phúc thì bạn sẽ trở nên dễ dàng đau khổ và tuyệt vọng khi niềm hạnh phúc đó rời đi. Có lẽ, tôi may mắn có được tình yêu lớn nhất đời mình là nghệ thuật. Vậy nên, với tôi, tình yêu là một duyên hội ngộ đầy cảm xúc, là món quà mà cuộc sống mang tặng, (rồi sẽ rời đi vào một lúc nào đó).

Không phải yêu tôi là không dễ, mà chỉ là tôi không phải là người có thể tự mở những cánh cửa cảm xúc bí ẩn trong mình, chỉ đến khi gặp người có tần số làm những cánh cửa đó rung rinh, thì tôi mới nhận biết được mình có thể yêu. 

Nhờ có nghệ thuật nên tôi không phí hoài thời gian tìm kiếm tình yêu, chỉ nhận biết khi những cánh cửa rung rinh và có người mở nó. Nhưng vì không dễ yêu, nên khi được yêu thì gương mặt tôi được phủ tràn một ánh sáng ngợp ngời. Và đúng là thời điểm trước tai nạn đó, tôi vừa chạm vào hạnh phúc. Dù những bất trắc nhân sinh đã xảy ra, tôi cũng đã được hạnh phúc trong một vài đoạn ngắn trong đời. 

Bạn đã quay về công việc như thế nào? Nó có phải điều cứu bạn ra khỏi những cơn khủng hoảng?

Tôi không biết điều tôi đang đối diện có thực sự là khủng hoảng hay không. Đúng là một sự căng thẳng cao độ với một đứa nhỏ, tôi có thỉnh thoảng không kiềm chế được, có gào lên, khóc to quá mức chấp nhận so với một người ở tuổi 40. Nhưng khi trở lại đúng tuổi sinh học, bình tâm hơn, tôi có dịp quan sát lại những phản ứng của mình, và của người. Có lẽ, gọi đó là thử thách, thì đúng hơn là khủng hoảng chăng?

Sau tai nạn chừng nửa năm, Tôi nhận dạy một chị người Áo làm tượng và phù điêu chân dung . Rồi những người khách từng mua những khung cửa sổ làm từ giấy bạc bao thuốc lá lượm ven đường đã giới thiệu ban bè họ đến đặt mua tôi những khung cửa sổ khác (có thể nói, cho đến giờ này, toàn bộ tác phẩm trong hai cuộc triển lãm gần nhất  đã đến với những người tôn trọng giá trị của nó).  Một khách cũ ở Himiko visual café xưa đã tìm tôi để nhờ thiết kế 15 con chuồn chuồn cho Pullman resort ở Đà Nẵng. Dù chuyện đột-nhiên-về-làm-con-nít ảnh hưởng và làm thất thoát khá nhiều (so với tôi xưa), nhưng thật may là vẫn còn đủ chi phí để thực hiện được  57 chiếc hộp sơn mài của COME_OUT II. Và có hơn 11 người tình nguyện làm mẫu cho phần 2 của dự án cũng như tôi nhận được sự tài trợ về hình ảnh, về thiết bị điện và công lắp ráp chi tiết điện.

Thực trạng của bạn bây giờ?

Tôi đang có 2 nửa gương mặt khác nhau bởi phần mặt trái hiện đang bị đơ do ảnh hưởng bởi chấn thương não phải, và mất hẳn nụ cười xưa. Tôi hay đùa là mặt tôi có nửa thiện và nửa ác. Và có lẽ chưa quay lại được 69% của tôi xưa. Tôi đã đi được nửa chặng đường của dự án COME_OUT II thì có một trục trặc nhỏ về nhà tài trợ hình ảnh và nơi chốn, nên tạm thời tôi vừa dừng lại để sắp xếp.

Chuyện này có hơi quá sức tôi trong giai đoạn này, nhưng thay vì than van rên rỉ  thì phải bắt tay vào đóng gói di dời thôi. Thật may là có những bạn trẻ đến xem COME_OUT đã tình nguyện phụ tôi đỡ phần nào.  Hiện tôi đang ngồi trên một đống hỗn độn phải lo và suy nghĩ và thu xếp dọn dẹp với sự giúp sức của vài người trẻ tích cực.

Bạn sẽ quyết định gì trong sắp tới? (Về quê? Tại sao?)

Tôi đang phân vân nhiều, vì chưa thể chủ động được như xưa nên cũng có nhiều nghĩ ngợi. Sau tai nạn, mật độ di chuyển của tôi tăng gấp đôi so với 3 lần di dời Himiko visual café khi còn khỏe mạnh. Tôi đang quá tải và cần phải chọn lựa nhanh. Nửa muốn về quê ở với Má cho hết năm nay, tập yoga, định thần lại cho cân bằng nhịp sinh học và xây một không gian lưu trú chia sẻ cùng nghệ sĩ các nước trên mảnh đất được ba má cho. Nửa muốn tập trung làm cho xong COME_OUT II vốn đã được khởi động từ nửa năm sau tai nạn (giữa năm 2013).

Về quê thì là chọn giải pháp nghỉ ngơi yên ổn cho mình, vốn không hợp với tính tôi xưa. Còn ở lại mà chưa thể chủ động hoàn toàn thì vài-khi-đột-nhiên-con-nít cũng làm tôi đưa ra những quyết định gây chới với. Tôi chưa thể nói mình sẽ định gì được ngay trong lúc này. Tôi còn hơn mười ngày nữa để nghĩ trong một đống hỗn độn thì bạn liên lạc. J

Bạn có tự hỏi mình muốn gì, và cần phải làm gì, muốn như vậy, cần phải có gì hay không, và sẽ thực hiện chúng như nào? Himiko trước kia, và Himiko bây giờ, có là khác nhau quá xa?

Có lẽ, chuyện thay đổi rõ ràng nhất là tôi thường có nhiều-phút-đột-nhiên-con-nít. Vì con nít, nên vài khi tôi bỗng nói nhiều, khác hẳn tôi của ngày xưa, ít nói, chỉ cười, diễn đạt nhiều chăng là chỉ qua câu chữ, chứ không phải bằng lời nói (và dễ gần hơn tôi của ngày xưa nữa). Sự thay đổi trẻ nít được ghi lại rõ rệt nhất chắc là qua những status dài thoòng rối rắm, lê thê. Não phải tôi bị giập, mà theo khoa học, não phải là đại diện cho phần cảm xúc, tôi sợ rằng trong vài khi bất chợt nào đó, tôi chỉ toàn quyết định thiên về lý trí thì phẩn cảm xúc có đôi chút thiệt thòi, *cười*.

Tôi bây giờ  ở 2 lưỡng cực khác nhau về tâm trạng. Lúc thì tíu tít, khi thì trầm mặc. lúc thì vui vẻ lạc quan, khi thì khóc tu tu lên bấn loạn không biết làm gì, muốn bỏ hết để về với Má. Cũng như, vì vài-khi-đột-nhiên-trẻ-nít đó, mà tôi thỉnh thoảng có tâm thế khư khư với đồng tiền một cái vặt vãnh, không cần thiết. Nghĩ lại thì thấy cũng buồn cười, vì khư khư vậy chớ cũng giữ được đâu, y như đứa con nít. Và quan trọng là tôi đã không chọn con đường kiếm tiền từ khi tôi vừa ở Nhật về, thì đâu thể nào mà bây giờ tôi lại qụeo vô con đường không nhiều dấu vết cảm xúc  đó. Giờ đang là lúc tôi cần giữ tâm bình thản, rồi từng bước tìm lại tôi xưa, và đi tiếp con đường mình đã chọn.

Tôi không còn tự hỏi mình muốn gì, cần phải có gì nữa, vì biết rằng như thế chỉ vô tình tạo ra áp lực cho đứa-trẻ-vài-khi-xuất-hiện đó, và cũng chẳng dễ chịu hơn. Tôi bắt đầu thuận theo duyên nhiều, bắt đầu biết chấp nhận những gì xảy đến như là lẽ thường tình. Có thể, tôi không có nhiều lựa chọn, nhưng ít ra, tôi còn có quyền khước từ. Khi thấy mệt mỏi, đứa-trẻ-vài-khi-xuất-hiện đó sẽ có xu hướng lựa chọn sự yên thân, cuộn mình lại ngơi nghỉ. Khi định tâm cân bằng lại, trở về tuổi sinh học, tôi sẽ từng bước từng bước gỡ ra. Tôi biết, mình đang cần phải bình thản, quan sát chứ không nên giận dỗi hay trách móc đổ thừa ai nữa.

Điều bạn rút ra được, một cách chiêm nghiệm nhất về cuộc đời sau từng ấy thứ xảy đến với bạn?

Tôi đã có một chút ngơ ngác, rồi sau đó nhận ra rằng cú ngã ấy đã khiến mình rơi xuống gần đáy vực. Tôi cần phải từng bước, từng bước bò lên lại con dốc m vừa rơi khỏi đó chớ không thể than thân trách phận rồi cứ vùi mình mãi rồi gào lên trách đất, than trời. Nhưng tôi cũng không bằng mọi giá phải hì hụi leo trở về lại đúng điểm đã rơi. Mà tôi có thể khám phá cũng như quan sát mình trong những tình huống đang xảy đến, quan sát người với những tỏ ra. cảm ơn những người đã đến với mình vì một chút duyên. Nhữnggì đã xảy ra là thực, và cảm xúc vẫn ở lại, vẫn thuộc về mình những trải nghiệm quý giá hiếm hoi. Những gì thuộc về người tôi không thể giữ, tôi chỉ có thể cố gắng gìn giữ những cảm xúc của riêng mình, và không ai có thể tước đoạt của tôi những cảm xúc trong ký ức đó. Rồi tôi sẽ tư duy, ghi nhận và sắp xếp lại những gì thuộc về riêng mình thành một ngôn ngữ nghệ thuật thích hợp nhất.

Có lẽ, sống, là nhờ niềm tin. Bạn tin gì?

Tôi tin vào cái đẹp, vào tình người, vào những nguồn năng lượng tích cực vẫn đang được truyền đi trong cõi người này. Và hơn hết, tin vào sức mạnh nội tại vẫn còn âm ỉ trong mình (Dù có thể, trong một chút trắc trở nhân sinh, tôi vài khi trở thành một đứa bé tự cuộn tròn mình, đổ thừa đời một chút (nhiều khi tôi cũng nghĩ, thôi mà, bớt nghiêm khắc một chút đi. Cái gì xảy ra trên đời này cũng có lý do, tại sao giải thích lý do vì tôn trọng người đối diện thì lại cho là đổ thừa,* cười* Không lẽ, bạn thích người ta im lặng kệ bạn nghĩ sao thì nghĩ hơn là sự giải thích vì tôn trọng?)

Một điều khác mà bạn muốn chia sẻ?

"Tôi đã thôi không còn hoài nghi về khả năng của mình cũng như không còn hoang mang chẳng biết rẽ vào đâu trước muôn vàn ngã đường đang chờ tôi trước mặt. Bởi vì tôi biết rằng tôi sẽ không tự ép mình phải ngãi theo một cá nhân nào đó khi mà dẫn dắt tôi sẽ là cảm xúc của chính mình. Tôi không hoài vọng về một sự nổi tiếng hay được mọi người thừa nhận. Tôi sẽ bắt đầu cho những khao khát cháy bỏng từ thuở ấu thơ. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc hành trình khá phá cuộc sống chung quanh mình. Và từ đó, góp nhặt từng chút từng chút một những niềm vui nho nhỏ tạo thành một hạnh phúc thực sự! Dĩ nhiên, ở một góc khuất sâu kín trong tâm hồn, tôi vẫn khao khát được nhân đôi những niềm vui. Biết đâu được điều kỳ diệu ấy sẽ đến, trên một chặng đường nào đó trong cuộc hành trình mà tôi lựa chọn."

Tôi đã viết như vầy trong Năm năm và một sự khởi đầu ( luận văn tốt nghiệp, ghi lại những quan sát và cảm xúc qua 5 chuyến đi thực tế). Tôi từng nghĩ về một gia đình, (từng nghĩ về một kế hoạch sẽ có một đứa con). Nhưng đến giờ này, tôi đã thay đổi suy nghĩ. Có lẽ dấu vết từ mình tôi muôn lưu giữ trong cuộc đời này không còn là một đứa con nữa, mà sẽ chỉ là những tác phẩm, những quan sát, ghi nhận của tôi. Tôi sẽ tiếp tục hành trình khám phá cuộc sống chung quanh mình. 

Chân thành cảm ơn bạn!
:)

J


Dư vị nhân gian

  Mấy nay trên Newfeed Facebook lần lượt hiện ra những bài reviews của mọi người trong về MUÔN VỊ NHÂN GIAN, bộ phim của Trần Anh Hùng đoạt...