Sunday, 7 January 2018

M'home

- 7 minutes for the sponsor

M'home is a minimalist design apartment but is furnished in the comfort of some of the city's many stars. Right in the quadrangle of the district 1-3-5-10, near the supermarket. Back to the busy dining area of Cho Lon (Chinese town). After go to around city, you can stay in a 4-star hotel room. Comfortable yet can save, intimate cooking, relax as in your home.

A short business trip, or a vacation in the south, with two close friends or a young person preparing for an independent life separate from the family before entering the fascinating battlefield. of worries. Try to experience a new life different from what you are experiencing. Maximum comfort, minimalist items. Just leave in the fridge some fresh vegetables for a couple of days, filled with cool water, just enough spicy. After relaxing in the 7th floor warm water pool, return to your room, turn off the lights, play music, drop yourself in the flow of sound, and let yourself drift into a mysterious dream.


Whether you are a couple or a group of friends, or alone, you will hardly feel lonely in M'home, when you know you love enough. Relax your body, breathe in the comfort of the new dynamic.


Available: washing machine, stove, refrigerator (dish, kitchen utensils). Free instant noodles, raw coffee-true-meaning, two-part tea.

In the first two weeks of January, it will be 29% off for the first guests.

Welcoming you with the warmth of the South.

25% of the profit earned from M'home will be contributed to the COME_OUT II Come-Out Project of visual artist Himiko. Nguyen until the project is complete.


:)

https://www.facebook.com/Mhome-533047017094032/









free






warm pool on the 7th floor can swim even in cold weather. The lake is small but there is a rescue worker.






M'home, là một căn hộ thiết kế theo tiêu chuẩn officetel nhưng được trang bị không thua kém tiện nghi của vài khách sạn nhiều sao trong thành phố. Ngay khu tứ giác ranh giới quận 1-3-5-10, gần siêu thị, ngay khu ăn uống sinh viên DHSP. ngược trở ra là khu ăn uống sầm uất của người Hoa Chợ Lớn. Sau những cái hẹn tiếp khách công việc, bạn đã có thể ở ngay trong một căn phòng khách sạn 4 sao. Đủ tiện nghi mà vẫn có thể tiết kiệm, thân mật nấu ăn, thư giãn như ở trong nhà bạn.

Một chuyến công tác ngắn ngày, hay một kỳ nghỉ lễ đổi gió ở phương Nam cùng một, hai người bạn thân, hay là một bạn trẻ chuẩn bị một cuộc sống độc lập tách ra khỏi gia đình trước khi bước vào trận địa mê hồn của những lo toan vướng víu. Hãy thử trải nghiệm một cuộc sống mới khác biệt với những gì bạn đang trải qua. Tiện nghi tối đa, vật dụng tối giản. Hãy chỉ để trong ngăn tủ lạnh một ít rau củ tươi trong một hai ngày, hãy chứa đầy nước mát, vừa đủ men cay. Sau khi thả lỏng ở hồ bơi nước ấm tầng 7, hãy trở về phòng, tắt đèn, mở nhạc, thả mình chìm trong dòng chảy của âm thanh và buông mình trôi vào một giấc mơ huyền bí.

Dù cặp đôi tri kỷ hay cùng nhóm bạn hay chỉ một mình, bạn sẽ khó cảm thấy cô đơn ở M'home, khi đủ yêu mình,. Hãy thả lỏng cơ thể vào nhịp thở, tận hưởng những tiện nghi tối giản ở thời đại năng động mới.

có sẵn : máy giặt, bếp, tủ lạnh (chén đĩa, vật dụng nhà bếp). Free mì gói, cafe-nguyên-chất-đúng-nghĩa, trà hai miền.

Hai tuần đầu tháng 1, sẽ giảm 29% cho những khách đầu tiên.

25% lợi nhuận thu được tư M'home will be contributed to COME_OUT II project of visual artist Himiko. Nguyen cho đến khi dự án hoàn thành.


đó giờ m ít khi năn nỉ hay invite ai like page. hông lẽ thay tên page cũ đã có nhiều like, nghĩ đặt mọi người vô thế đã rồi hông đặng nên post lên đây kêu gọi mọi người like giùm (sau khi chỉ dám invite vài bạn thiết).

vì 25% suport cho Come-Out Project mờ m post lên đây lên tiếng xin like cho trang m mới lập, là M'home đó. 
hôm nay đã open đón người khách đầu tiên nên hông còn trằn trọc ở nơi sang trọng nữa. 

Monday, 1 January 2018

OPENNING studio to debut the half of COME_OUT II



You are cordially invited to attend the opening studio for the half of "COME_OUT  II" of artist Himiko. Nguyễn.

Opening: every day from Jan 2018, (9:30 ~ 6pm).

At: Himiko's studio – building A (officetel, Kingston residence - 223 Hoàng Văn Thụ ward 8, Phu Nhuan Dist, old Gia Định.

Opening studio for the half of COME_OUT II opening of the reception from 15h January 1, until the official launch of all 60 boxes.

( Please forward this message to whoever you think would be interested. Thanks! )

Please confirm by email, inbox facebook or phone (0903190876 - 0977757111, ms Hoang Himiko) before arrival. (at least 2 people, at most 4 people for an appointment)


Trân trọng kính mời mọi người tham dự sự kiện mở cửa studio giới thiệu một nửa phần đầu của "COME_OUT II" của nghệ sĩ Himiko. Nguyễn.

Mở cửa : 9:30 ~ 6pm hàng ngày từ tháng 1 năm 2018



Tại: Himiko's studio – sảnh A (officetel, Kingston residence - 223 Hoàng Văn Thụ p8, quận Phu Nhuan, thành Gia Định xưa.



Chương trình mở cửa studio giới thiệu một nửa phần đầu của COME_OUT II cho những ai quan tâm, cho đến khi ra mắt chính thức của tất cả 60 hộp.



(Xin vui lòng chuyển tiếp thông điệp này cho bất cứ ai bạn nghĩ quan tâm đến vẻ đẹp con người. Cảm ơn!)



Vui lòng xác nhận cuộc hẹn qua email, hộp thư facebook hoặc điện thoại (0898146976 - 0977757111, ms Hoang Himiko) trước khi đến. (mỗi lần hẹn tối đa 4 người).

P/S : Có người hàng xóm hỏi vào xem có phải trả tiền không? m nói, ở đây có một cái rương, m gọi là thùng tùy hỉ. M sẽ không định giá như đã nghĩ ban đầu rằng định bán vé, như vậy sẽ làm ngần ngại những bạn trẻ đến xem. mà là sau khi xem xong, mọi người sẽ tự thẩm định xem một nửa phần đầu này xứng đáng được ủng hộ bao nhiêu để m có tinh thần làm tiếp. (mọi mệnh giá đồng tiền lưu hành ở Vn đều được đón chào, dù là 100vnd vốn dành cho BOT CAI LẬY). Sau khi xem xong, mỗi người sẽ bỏ vào bao thư phần của mình, như một bao thư mừng (có điều không cần phải ghi tên). Việc bỏ phần ủng hộ vào phong bì giúp m biết được giá trị của mỗi người xác định cho tác phẩm của mình, điều mà việc bỏ hỗn độn vào thùng tùy hỉ không phân biệt được mọi người thẩm định thế nào giữa hỗn độn mệnh giá tiền có trong thùng.

m định làm xuyên suốt hết hình của 9 người mẫu tình nguyện rồi triển lãm luôn một lần nhưng vì máy rửa hình của nhà tài trợ hình ảnh bị hư nên m không còn có thể đến tiệp sau 10h tối ngồi rửa cùng anh chủ để tự tay nhấn shift+delete  xóa file được nữa. Vì vậy nên m mở cửa giới thiệu trước phần đầu của COME_OUT II để lấy tinh thần và lên kế hoạch tự thân mang file sang Nhật rửa, vì nếu không còn tài trợ và phải tự bỏ tiền ra rửa, thì m muôn có được màu ảnh đẹp nhất của nước rửa ảnh tốt ở Nhật. M không thể nhờ bạn ở bên Nhật rửa thay được mà phải đích thân đem file đi, cũng đến gặp chủ tiệm rồi ngồi rửa lấy liền rồi tự tay xóa file. vì lẽ này nên m không gọi tài trợ như đợt I nữa, mà mời mọi người đến xem và tự ủng hộ sau khi đã tận mắt nhìn.























hình sắp đặt nơi cũ.






Friday, 24 November 2017

“Introduce the African dance”








“Introduce the African dance” – Hữu(overseas Vietnamese - living in US) and her husband (Brazin) (Mar. 12.2006).
At : Himiko visual café, Huynh Tinh Cua, Dist.3, HCMC

手紙 ~拝啓 十五の君へ


拝啓 この手紙 読んでいるあなたは
どこで何をしているのだろう
十五の僕には誰にも話せない
悩みの種があるのです

未来の自分に宛てて書く手紙なら
きっと素直に打ち明けられるだろう

今 負けそうで 泣きそうで
消えてしまいそうな僕は
誰の言葉を信じ歩けばいいの?
ひとつしかないこの胸が
何度もばらばらに割れて
苦しい中で今を生きている
今を生きている

拝啓 ありがとう
十五のあなたに伝えたい事があるのです
自分とは何でどこへ向かうべきか
問い続ければ見えてくる

荒れた青春の海は厳しいけれど
明日の岸辺へと 夢の舟よ進め

今 負けないで 泣かないで
消えてしまいそうな時は
自分の声を信じ歩けばいいの
大人の僕も傷ついて
眠れない夜はあるけど
苦くて甘い今を生きている

人生の全てに意味があるから
恐れずにあなたの夢を育てて

Keep on believing

負けそうで 泣きそうで
消えてしまいそうな僕は
誰の言葉を信じ歩けばいいの?

ああ 負けないで 泣かないで
消えてしまいそうな時は
自分の声を信じ歩けばいいの
いつの時代も悲しみを
避けては通れないけれど
笑顔を見せて 今を生きていこう
今を生きていこう

拝啓 この手紙読んでいるあなたが
幸せな事を願います


Dear you, who's reading this letter
Where are you and what are you doing?
For my 15 year old self, I can't tell anyone
About the causes of my worries

If I wrote a letter addressed to my future self
Surely I can speak truthfully from my heart

Now, it seems I'm going to be defeated and cry
For me who seems to disappear
Who's words should I believe in?
This one-and-only heart of mine
Has been broken many times
But in the midst of the pain, I live in the present
I live in the present

Dear you, thank you
I have something I want to tell the 15 year old you
If you continue asking where you should go and why
You'll see the answer

The stormy seas of youth may be hard
But keep rowing your boat of dreams
On towards the shores of tomorrow

Now, please don't be defeated and please don't cry
In the time that seems to disappear
You should believe in your own voice
For my adult self, there are sleepless nights
When I, too, am hurt
But I'm still living in the bittersweet present

Because there's a meaning to all of our lives
Raise your dreams without fear

Keep on believing

It seems I'm going to be defeated and cry
For me who seems to disappear
Who's words should I believe in?

Ah, please don't be defeated, please don't cry
In the time that seems to disappear
You should believe in your own voice
In these ages
You cannot run away from sorrow
But show your smile and go on living in the present
Go on living in the present

Dear you, who's reading this letter
I wish you happiness

Thursday, 23 November 2017

Tình yêu...

là một chuỗi huyễn tưởng trong tâm thức mỗi người, nhưng không phải tự nhiên mà có. sự rung cảm ban đầu chỉ là một hạt mầm, để lớn lên cần phải được nuôi dưỡng. là một chuỗi quá trình tiến hóa, không thể khởi sự chỉ trong một phút giây.
vậy nên. xét cho công bằng thì không nên gọi tôi là người cũ. mọi thứ chỉ như một cơn mê, chưa đủ thời gian dưỡng nuôi để có thể gọi là cũ.  rung cảm ấy chỉ mới vừa khởi sự, chỉ mới là hạt mầm, chưa được chăm bón, nuôi dưỡng, thậm chí còn chưa kịp nảy mầm nữa. một hạt giống mới vừa gieo xuống đất, chưa kịp nảy mầm, đã bị cơn lốc định mệnh cuốn trôi.
người chỉ mới vừa mở cánh cửa, còn chưa kịp bước vào thì cơn lốc đã ào tới cuốn phăng đi và sập cánh cửa của tôi lại.
mỗi người chúng ta đều có một vài cánh cửa dành cho trong cõi người này. có người mở cửa bước vào một lần rồi ở lại hẳn. có người nghỉ ngơi một đỗi rồi lại chán chường bước ra khám phá tiếp khung trời mới (mà cũng rất có thể sau đó còn lần mở cuối, họ lại quay về mở lại cánh cửa xưa). nhưng không ai biết được mình đã mở cánh cửa cuối cùng chưa, và có còn chìa để mở cửa thêm lần nữa không. nên hãy trả lại tên gọi cho đúng để chúng mình không bị mất đi quyền được mở khung cửa bình yên cuối.
hãy xem khoảnh khắc ngắn ngủi ấy như nằm mê mà thôi
.
.
.
.
.
.
.
.
Câu chuyện huyền hoặc ngày đó đã chìm theo vào trong giấc mơ sâu. người đã xé đi kịch bản huyền thoại có thể ghi sâu về một cuộc tình chính tay người đã viết. tình cảm này đến quá nhanh và chỉ trong một khoảnh khắc. tôi chưa kịp định thần lại, vẫn còn ngơ ngác mãi thật lâu sau đó như vừa trải qua một cơn mê. nay người tìm về để gỡ bỏ những thút thắt đã có. 

Tôi đã khóc thật nhiều trong hai buổi sáng thức dậy ở hai ngày sau đó. 5 năm đã qua rồi. hơn 1800 ngày, một thơi gian dài gấp 360 lần số ngày nằm bên nhau, gấp 20 lần số ngày bắt đầu nói chuyện với nhau. một thời gian đủ để vùi chôn tất cả những cảm giác xưa cũ xuống mấy tầng cảm xúc. vậy mà, vẫn ở đó một nỗi xót xa.

Mọi thứ đã trôi qua quá nhanh, như một giấc mơ. có thể còn nhớ lại, nhưng không thể tìm về thêm được nữa. trong một đỗi, tôi tự hỏi, như vậy là có công bằng không, khi mà tôi của giờ đây vẫn chưa quay lại được 65% tôi của ngày đó. nhưng định mệnh, cả người, cả tôi đều không thể trả lời được cho câu hỏi này. người giờ đây, trước mặt tôi, là một con người hoàn toàn khác biệt với người của ngày xưa, cũng giống như tôi trong hiện tại hoàn toàn khác với tôi của ngày trước (trừ vài khi viết). tôi chợt nhận ra, mình đã kịp hiểu gì về người của ngày ấy đâu. tôi không thể xác tín được trước mặt mình là ai, người như thế nào, có thực sự đã là người dành cho mình trong cõi đời này không, nếu không xảy ra đêm định mệnh ấy.


nhưng cơn dư chấn trong khoảng thời gian này đang làm tôi chao đảo. tôi cần phải tự lý giải những dòng cảm xúc trái ngược đang đảo lộn xoáy chiều trong mình. một ân tình sâu nặng, một câu chuyện huyền hoặc, nay đã bị đổi tên.

và tôi cũng đang tự hỏi, là tôi đã trở nên yếu đuối, hay bởi những ký ức hằn sâu tưởng đã ngủ yên đã cuộn như sóng tràn trong một lần đối mặt. mới chỉ là người-vừa-mới-tức-thì-cũng-đã-rời-đi, nếu như là người ghi dấu lâu nhất chìm sâu trong hơi thở ngợp ngời đặc sánh của hơn mười năm trước, thì sẽ là cơn địa chấn như thế nào đây. tôi có giữ được vẻ ngoài bình thản như đang tỏ ra trong lúc này không?


sao lại quay về cướp mất của ta,

...............................................một tình yêu, ta ngỡ rằng đã có!!?
...bóng hình xưa tưởng còn ở đó,
----------------..............................giờ tan đi không dấu vết ngày nào.

sao nỡ quay về lối ký ức xôn xao,

.................................................để niềm yêu cuối cùng òa vỡ...



Monday, 10 April 2017

lâu,

thật lâu rồi, sau cú ngã đêm ấy, tôi đã không buông tay viết thêm một điều gì cả. bởi vì sau chuyến đi dài vào cơn mộng mị sâu thẳm ấy, đã có quá nhiều xáo trộn tâm can lẫn tuổi sinh học lẫn tâm lý nhập nhòa.

bản thân tôi cũng không biết được những gì đang xảy ra với mình, đồng thời cũng không thể phân biệt đâu là ranh giới của những thay đổi tâm lý chập chờn vô định này. những dự định, những kế hoạch, những ấp ủ lần lượt trôi tuột đi, nhòa nhoẹt hẳn. tôi không còn là tôi của ngày ấy, tôi không còn là tôi cả một khoảng thời gian dài. ngay cả khi buông tay xuống viết những dòng này, tôi cũng chưa hẳn đã là tôi của năm năm về trước.

không hẳn là hối tiếc, không hẳn cố bới tìm lại mình của ngày xưa, mà tôi đang trong chuỗi ngày lùi lại quan sát chính mình, một người mang số tuổi 41 sinh học mà đôi khi xử sự và tính toán như đứa trẻ lên mười. những ý tưởng liên tục bùng lên, rồi lụi tắt đi không một dấu vết ngay sau đó. những người làm việc cùng tôi trong khoảng thời gian này, đã quay như chong chóng không thể hiểu nổi vì sao một người đang nói chắc như đinh đóng cột về màu sơn này, rồi lát sau quay lại với một dãy màu khác. sau này, khi ngồi điểm lại và nhận ra những thay đổi liên tục của mình, tôi gần như luôn nói trước với người làm việc cùng rằng, khi tôi đưa ra quyết định nào khác với ban đầu, hãy làm ơn hỏi lại là tôi có chắc chắn về điều này không, vì trước đó tôi đã có lựa chọn khác. những điều như vậy đã xảy ra liên tục, riết rồi tôi hoài nghi mình và tự đưa ra một quyết định, rằng mọi người đừng tin tôi như ngày xưa, một lời nói nói ra thì không thay đổi, và tôi chỉ tin vào điều gì mình đặt bút xuống ký mà thôi (vì trước khi ký, chắc chắn tôi sẽ đọc tới đọc lui, suy đi ngẫm lại, hỏi một vài người, khi đó, tôi sẽ "tua" lại được vài đoạn mình của ngày xưa để mà quyết định.

ngộ thật, phải không? ai mà hoài nghi một phụ nữ trên 40 có sự hăng say nhiệt huyết của một đứa trẻ, nói ra luôn tin như đinh đóng cột rằng lời của mình sẽ thành sự thật ngay ngày mai (mà quên mất mình bây giờ không thể nào chủ động hoàn toàn như ngày xưa nữa). nghĩ lại, tôi cũng cảm thấy mệt mỏi giùm công ty thiết kế những con chuồn chuồn ở resort Pullman, hẳn đã không thể nào hiểu nổi những email liên tục của tôi khi nghĩ ra ý tưởng mới gởi cho chủ đầu tư.

hôm rồi, có người biết đến tôi trước cú ngã, nhưng lần đầu tiên gặp, lại ở đoạn sau này, có nói tôi gạch ba gạch đầu dòng về mình trong giai đoạn sau này. đất ơi, làm sao mà một đứa nhỏ có thể tóm lược về mình qua ba gạch đầu dòng? ngay cả giờ đây, khi ngồi định thần lại, để gạch ra 3 đầu dòng, tôi hẳn còn phải đọc tới đọc lui rồi mới enter xuống dòng.

thử nào, đâu là tôi của giờ đây?

- đã có thể mỉm cười và đối diện một cách nhẹ nhàng , biết ơn với những nhân duyên đã chạm vào trong ký ức.

- tin rằng ĐỨC NĂNG THẮNG SỐ. tin vào những nguồn năng lượng tích cực được truyền  đi qua ý nghĩ trong nẻo đời này.

- quành lại cuộc đời với một tôi mới mẻ hơn, ngây ngô hơn. tiếc năm ngàn gởi xe nhưng có thể lấy đưa ngay người bạn đang thực hiện kỹ thuật sơn mài mấy mươi triệu khi bạn nói cần để thực hiện  (lúc mình đang có tiền) mà không để ý chuyện điều tiết hợp lý theo tiến độ.

một đứa trẻ sẽ có nhiều xốc nổi. tôi có thể khóc hu hu giận dữ, kích động ngay trong một khoảnh khắc. nhưng sau hết, tôi sẽ nhận ra đâu là nơi mình sai, và có thể mỉm cười nhận lỗi. vì tôi đang gần như học lại từ đầu...

Thursday, 22 December 2016

Tình người không dễ trong đời sống này

Từ lâu, Nguyên đã dựng nên quanh mình những giới hạn, giữ khoảng cách với con người. Nguyên từng có những tình bạn trong sáng chân thành, nhưng rồi cũng bị tổn thương. ngọn lửa nhiệt thành Nguyên nhốt chặt âm ỉ trong tận đáy sâu, vì dẫu sao, đã thuộc về bản chất, Nguyên không thể dập tắt nó, chỉ có thể nhốt nó sau muôn vàn lớp cửa.

Nguyên từng có khoảng thời gian yêu thương vô hạn con người. Nhưng rồi, những tổn thương phải nhận lãnh đã khiến tâm hồn nhiệt thành trong sáng đó trong Nguyên yếu dần. Cho đến ngày Nguyên trở nên xa cách hẳn với mọi người xung quanh. Từ đó, Nguyên chỉ dành sự quan tâm cho duy nhất người yêu thương. Khi không có ai, Nguyên chôn mình trong căn phòng lạnh, không bước ra ngoài, từ khước mọi tìm kiếm thăm dò. Cánh cửa tâm hồn dần rỉ sét, bất lực với cả chính chủ nhân nó. Dù tình cờ vài lúc bước ra ngoài, Nguyên nhìn thấy một gương mặt khiến Nguyên ấm lại, nhưng Nguyên cũng không đuổi theo, không tìm mọi cách để tiếp cận. Dù bằng linh cảm, Nguyên biết đó là người dành cho mình. Nguyên không tìm cách cưỡng lại số phận cô độc, không tìm cách mở cánh cửa rỉ sét của chính mình. Bởi vì Nguyên biết, đến một ngày nào đó, nỗi đau sẽ lại đến. Định mệnh luôn khắc nghiệt biến tình yêu đôi lúc thành trò chơi. Và hơn ai hết, Nguyên hiểu, trong tình cảm ở thế giới này, con người ta không thể bằng mọi giá đấu tranh cho nó. Chỉ cần một phút mãnh liệt, một phút đau đớn, mọi biểu lộ trong cái quyền yêu thương cơ bản của con người cũng trở thành lố bịch. Không ai ở ngoài kia để có thể hiểu, và ngay cả người trong cuộc cũng ngơ ngác. Sự mong manh của những giới hạn luôn bất ngờ xuất hiện. ngay cả kẻ thu mình trong vỏ ốc như Nguyên, vốn chỉ đón nhận người vô tình có mật mã cánh cửa mà bản thân chủ nhân nó còn không biết, chủ động bước vào bên trong căn phòng tối của mình, luôn cố gắng giữ từng chút một, cũng có lúc trở nên kệch cỡm bất ngờ với chính yêu thương của mình, chỉ vì không kịp nhận ra tia nắng đã tắt. Ánh mất vốn chỉ nhìn trừng vào bóng đêm đã trở nên lóa bởi ánh sáng bất ngờ, nên khi ánh sáng tắt đi vẫn không kịp nhận ra, vì cái hào quang rực rỡ vẫn còn đọng lại...

Tình người vốn không dễ dàng trên đời sống này.

Những-ai-đã- yêu-trong- quá-khứ không bao giờ tin rằng Nguyên là người vô hại. Có lẽ vì cách họ kết thúc vô cùng độc ác, nên họ không tin rằng người ta có thể không căm thù. Nguyên có căm giận sự phỉ nhổ vào quá khứ, Nguyên có căm giận cách người ta bôi bẩn yêu thương đã từng. Nguyên có căm giận vì họ đã làm xấu đi chính hình ảnh thuộc về họ….. Nhưng Nguyên hiểu, đó là sự thường tình của con người. Trong muôn vàn cách kết thúc thì sự độc ác là một kết thúc thường tình. Có lẽ, họ nghĩ, để cho người ta căm giận thì sẽ quên nhanh hơn những cách khác. Điều này đôi lúc đúng, nhiều khi sai. Vì có những người phải trả giá cho suy nghĩ sai lầm này bằng chính mạng sống của mình. Sự mù quáng của tình yêu khi bội ước sẽ khiến con người ta lồng lên đáng sợ. Nguyên từng suýt rơi vào nó ở vài năm trước (dù cũng chỉ nghĩ là tự hủy diệt mình), và chứng kiến điều đáng sợ người khác đã làm. Từ đó Nguyên tỉnh, tỉnh hẳn. và Nguyên chưa bao giờ để mình một lần nữa rơi lại vào cảm giác nguy hiểm này. Có thể vì điều này khiến ai đó có ý định thử thách Nguyên sẽ thất vọng khi họ thử buông tay Nguyên ra và Nguyên im lặng chấp nhận để họ bước đi. Vì Nguyên thà mất đi hạnh phúc của mình hơn là trong một lúc ghen tuông mù quáng không kiểm soát được bản thân lại tước đoạt đi hạnh phúc của nhiều người khác. Nguyên đã chấp nhận mất mát. Nguyên không bao giờ giữ lại người muốn ra đi. Và, Nguyên không biết trong vài lần quay lưng đó, Nguyên có vô tình để mất yêu-thương- vốn-dĩ- thuộc-về. Nhưng Nguyên không thể hối hận, vì khi người ta cố tình thử thách yêu thương, nghĩa là, người ta đã thôi không thực sự yêu thương nữa.

Tình người vốn không dễ trong đời sống này.

Nguyên không bao giờ căm thù người mình đã yêu thương. Dù họ có truy Nguyên đến tận cùng của sự đau đớn. Suy cho cùng, có yêu thương mới có đau đớn. Chẳng ai đau vì một kẻ vô nghĩa trên đời. Nguyên từng ước mơ dữ dội thử một lần thôi gây ra đau đớn cho người khác, để xem cái khoái cảm đó mãnh liệt đến dường nào mà luôn khiến cho người Nguyên yêu thương gây ra cho mình. Nhưng Nguyên chưa bao giờ thực hiện được một lần. Vì chỉ mới nghĩ về thôi, Nguyên đã không chịu nổi cảm giác tự thân nghẹn cứng xảy ra trước với mình. Từ đó, Nguyên chỉ cố gắng nhận, và cố gắng xoa tan đi điều đau đớn do họ gây ra. Thỉnh thoảng không kiềm chế nổi, Nguyên có hét lên, có nói những lời thô bạo. Nguyên không có cách nào khác. Nguyên chưa thể thành người tu để có thể mặc nhiên trước những tức giận. Nếu không phản ứng thế, sự câm lặng dồn nén sẽ khiến Nguyên trở thành người điên. Mà người điên có lý trí không để giữ gìn cho kẻ khác? Điều gì sẽ xảy ra nếu Nguyên điên? Vì kẻ điên đâu phải là mất mọi yêu thương trong tiềm thức. Kẻ điên chỉ là kẻ không thể kiềm chế được việc bộc lộ yêu thương của mình. Điều gì sẽ xảy ra nếu Nguyên vừa khóc vừa cười gào tên người đã khiến mình điên, mặt ngớ ngẩn kể lể những kỷ niệm yêu thương? Vì người điên chỉ mất lý trí trong hiện tại, nhưng vẫn nhớ rõ từng chút một những gì sâu đậm trong quá khứ.

Tình người thực không dễ trong đời sống này.

Những vết thương trong quá khứ của Nguyên chưa bao giờ lành hẳn. Có lẽ, vì chưa bao giờ thực sự được chữa trị lành. Giống như mảnh thủy tinh đã chui vào máu, không thể truy tìm được dấu vết. Những lúc yên ả tưởng như nó đã tan đi, nhưng rồi lại cộm lên đúng vào lúc mình yếu nhất. Những lời nói dù chỉ là dòng chữ gõ ra trên màn hình vô hồn, dù vô hình thôi, mà như roi quất rát vào tim, đánh thức hết mọi điều trong ký ức, dù là nhỏ nhặt nhất. Những lúc như thế thật là đáng sợ, cảm giác như mình có thể vỡ bục ra như nước bị dồn cứng trong bọc.

Tình người rõ ràng không hề dễ trong đời sống này.

                                                                                                                    Nguyên Ngô.
.

(ngó thấy trong mail năm 2013, mà không nhớ nổi viết khi nào nữa, và cũng không biết kết thúc như thế nào nữa.).

Dư vị nhân gian

  Mấy nay trên Newfeed Facebook lần lượt hiện ra những bài reviews của mọi người trong về MUÔN VỊ NHÂN GIAN, bộ phim của Trần Anh Hùng đoạt...