Thursday, 31 January 2008

Entry for February 01, 2008

Những lúc như thế này, tôi chợt cảm thấy, mình-chẳng-là-ai-trong-cuộc-đời-này.

Những lúc như thế này, tôi chỉ muốn chôn-mình-trong-im-lặng.

Monday, 28 January 2008

Chuyện cũ sì.

Ui da, tình cờ vô google tìm được đường links này. Chuyện cũ sì. Không còn cảm giác gì nữa.

http://www.baovanhoa.vn/tintuc/1542.vho

Rốt cuộc rồi cũng tìm được báo bênh bên văn hóa thông tin. Mà hình như, báo này không có báo tờ. Vậy thì hổng sao, ba má ở quê không phải lo.

Để tìm post lại những đường links của mấy báo khác coi cho vui.

http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.talachu.org/talaGallery...

http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.talawas.org/talaDB/show...

http://news.acomm.vn/Home/vanhoa/2007/05/79304.aspx

http://tim.vietbao.vn/Nguy%E1%BB%85n_Kim_Ho%C3%A0ng/

http://www.bayvut.com/baivo/s2098339.htm

http://xaluan.org/news.php/news-view-13397.html

http://www.nhuhuy.com/htmls/weblogs_detail_vn.php?logid=258&f=1&mon=0&ye=2006

http://nguhu.blogspirit.com/archive/2007/03/30/s%C3%A1ng-t%C3%A1c-trong-b%E1%...

http://dantri.com.vn/giaitri/2007/2/178050.vip

http://blog.360.yahoo.com/blog-G6ty6QY1aaeVwmwT6Pc2a4VS.w--?cq=1&p=437

http://songtin.com/?cid=3&subcid=15&did=3752

http://tintuconline.vietnamnet.vn/vn/print/vanhoa/141498/

http://www.khampha24h.com/modules.php?name=News&opcase=detailsnews&mid=3170&m...

http://www.laodong.com.vn/Utilities/PrintView.aspx?ID=35618

http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&file=save&sid=362

http://vanhoahoc.edu.vn/diendan/viewtopic.php?f=52&t=148

http://mythuatvietnam.info/forum/tri-n-l-m-closer-t671.html?s=c51d8b57f6c2cbb...;

Tuesday, 15 January 2008

hãy đến Himiko bây giờ để thụ hưởng không gian tĩnh lặng tuyệt đối.




underwarehour: (1/16/2008 9:57:18 PM): um. có gì thú vị k nàng!
himiko: có, ngày hôm qua chỉ có 2 người khách
himiko: ngày trước kia có 1 ngày không có ai đến
himiko:
underwarehour: hohoo...thú vị quá. đăng quảng cáo là: hãy đến Himiko bây giờ để thụ hưởng không gian tĩnh lặng tuyệt đối.
himiko:
himiko: có lý nha
himiko: đểpost lên blog liền bây giờ
underwarehour: ừa màu mè thêm nữa nàng!

Suy nghĩ của tôi về hạnh phúc từ cái nhìn của một người làm nghệ thuật…




Lời kết:

Suy nghĩ của tôi về hạnh phúc từ cái nhìn của một người làm nghệ thuật…

Tôi đã từng ao ước về một hạnh phúc lớn – một không khí gia đình ấm áp thật sự của riêng mình. Mười năm trời, tôi đã tự đắm chìm trong vòng lẩn quẩn của những nỗi đau khổ. Sự khao khát một tình cảm yêu thương đã khiến tôi luôn sống trong cảm giác khắc khoải cô đơn, luôn vật vã trước những tiếng gào thét từ bên trong…

“ Sự cô đơn, hình như không đi liền với tĩnh lặng. Những lúc cô đơn tôi luôn nghe thấy lòng mình gào thét cuồng dại. Vậy nên, tôi sợ một mình, sợ đối diện với chính mình!” ( 1998 )


“ Cho đến bây giờ, tao cũng không biết như thế nào là một hạnh phúc trọn vẹn, thật sự ! Tao lúc nào cũng đi góp nhặt những điều nhỏ nhoi . Những niềm vui, những đam mê, những giấc mơ, những trăn trở, những day dứt, những đợi chờ, những hy vọng… từng chút, từng chút một… Chỉ để được vui sướng, được hạnh phúc vì cảm thấy mình còn đau khổ, còn cảm giác, còn sống .

Tao sợ sự cô đơn ! Vì nó làm tao xáo trộn. Nó khơi dậy những suy nghĩ quay cuồng đầu óc. Nhưng hơn hết, điều làm tao lo sợ nhất là khoảnh khắc rơi vào tình yêu .

Không ai, sẽ không ai biết được những gì đang xảy ra trong tao. Không ai, sẽ không ai hiểu được tao đã trải qua những cảm giác gì. Cho dù tao có hét lên, có nói ra những gì tao nghĩ. Có gào thét lên, có điên cuồng… cũng mãi không thể nào thoát ra sự tuyệt vọng. Những ngày qua một phần con người tao đã thoát ra để nhìn tao suy sụp, gục ngã . Tao thấy tao nhỏ nhoi đến tội nghiệp trước sự dửng dưng, lạnh lùng đến độc ác của con người. Tao nhìn thấy tao sắp sửa bị đào thải khỏi cuộc sống. Cái phần người sắp sửa bị đào thải đó không còn chút sức lực, đang thoi thóp,thoi thóp… Tao không biết phải làm gì để cứu cái phần người đó . Mà không biết có nên cứu không ? Bởi vì tao biết, cái phần đáng ghét đó không cần đến tao. Nó chỉ cần đến mi, đến người khác, những con người không bao giờ hiểu, không bao giờ thương xót nó .


Trong mũi có máu ! Tao có cảm giác đó là nhựa sống, là sức sống của tao đang tràn ra ngoài. Đến một lúc nào đó sẽ cạn, sẽ cạn … Tao khoái trá nhìn, chờ đợi cái kết cục tất yếu sẽ xảy ra. Cái phần người đó sẽ chết, vì kiệt sức, vì trái tim yếu đuối không còn chịu nổi áp lực của tình cảm .

Thời gian sau này, trái tim của tao đập nhanh lắm. Hình như nó cũng nhận ra rằng nếu tao cứ mãi trong tình trạng này thì chẳng mấy chốc sẽ không hoạt động nữa. Nên nó đập cuồng lên, gấp gáp những nhịp sống cuối cùng. Tao cố gắng kiềm lại. Nhưng trái tim không thuộc quyền điều khiển của tao, mà thuộc về cái phần tình cảm ngu ngốc ấy . Nó đâu còn tỉnh táo để nhận thấy sự vô kỷ luật của trái tim nó. Nó đâu thể hiểu được rằng những nhịp đập gấp gáp vội vã chỉ nhanh chóng kết thúc cuộc đới nó thôi. Trái tim đập cuồng loạn lên, máu không kịp đến với não đã vội rút đi, làm tao cũng thiếu dưỡng khí, mê mệt theo. Rồi sẽ đến lúc tao sẽ bị suy tim, mạch sẽ yếu dần đi, trái tim sẽ không còn đủ sức để đập nữa. Nhưng cũng có thể tao sẽ gục ngã trước nó. Bộ não tao đang tê liệt dần, mụ mị đi. Như thế thì chuyện gì sẽ xảy ra? Không còn bị kiềm hãm, trái tim sẽ cuồng lên. Có thể lắmchứ! Mất tao, làm sao nó đứng vững nổi, dù nó chưa bao giờ quan tâm, thậm chí còn căm ghét phần lý trí đang cố gắng kiềm chế nó!”

( 12/00 )

Đã có một khoảng thời gian như thế, có một khoảng thời gian tôi ở trong ranh giới giữa tỉnh và điên. Nhưng đến bây giờ, tôi nhận ra rằng, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian. Tôi cứ mải mê đi tìm tình yêu thương của con người, tìm cái hạnh phúc mà một mình tôi không thể quyết định được, không thể tạo ra được. Từ ngày bước chân vào trường này, từ những chuyến rong ruổi đi thực tế, tôi mới nhận ra rằng, cứ mỗi lần đi đâu xa, cứ mỗi lần hòa mình vào thiên nhiên, quan sát những mảnh đời, những con người bình dị, chân chất ở những tôi đến, tâm hồn tôi như trải rộng ra, tôi cảm thấy thanh thản, nhẹ nhàng. Và cứ mỗi lần hoàn thành một tác phẩm, tôi cũng cảm thấy sung sướng làm sao! Cảm gíác do mười đầu ngón tay mang lại khi sờ vào những hình khối, những đường nét do chính mình tạo ra cũng tuyệt vời làm sao! Những hạnh phúc nho nhỏ đó, tự bản thân tôi có thể tự tạo ra cho mình mà không phải phụ thuộc vào ai, chờ đợi vào ai. Vậy nên, tôi cảm thấy tiếc khoảng thời gian 10 năm dài dằng dặc, cứ ôm chặt lấy ước mơ hạnh phúc về một tình cảm yêu thương, mà chờ đợi, để rồi đau khổ, để rồi phiền muộn và day dứt về những mối quan hệ giữa người và người. Trong khi đó, hạnh phúc đang nằm trong chính hai bàn tay tôi, ở trong chính suy nghĩ của tôi!

Năm nay là năm học cuối cùng. Tôi đã thôi không còn hoài nghi về khả năng của mình cũng như không còn hoang mang chẳng biết rẽ vào đâu trước muôn vàn ngã đường đang chờ tôi trước mặt. Bởi vì tôi biết rằng tôi sẽ không tự ép mình phải ngã theo một cá nhân nào đó khi mà dẫn dắt tôi sẽ là cảm xúc của chính mình. Tôi không hoài vọng về một sự nổi tiếng hay được mọi người thừa nhận. Tôi sẽ bắt đầu cho những khao khát cháy bỏng từ thuở ấu thơ. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc hành trình khám phá cuộc sống chung quanh mình. Và từ đó, góp nhặt từng chút, từng chút một những niềm vui nho nhỏ tạo thành một hạnh phúc thật sự! Dĩ nhiên, ở một góc khuất sâu kín trong tâm hồn, tôi vẫn khao khát được nhân đôi những niềm vui. Biết đâu được điều kỳ diệu ấy sẽ đến, trên một chặng đường nào đó trong cuộc hành trình mà tôi lựa chọn!

2005

năm 5 : Tây Nguyên, sự trở lại…




Năm 5 : Tây Nguyên, sự trở lại…

Năm nay, tôi đã cân nhắc nhiều về địa điểm thực tế, nơi sẽ tạo cảm xúc cho tác phẩm tốt nghiệp. Tôi quay lại Phan Rang một tuần vào dịp hè, ở nơi đó đã ít nhiều thay đổi. Bắc Hà, tôi yêu vẻ đẹp thiên nhiên nơi đó, nhưng con người ở đó chưa thực sự lay động sự rung cảm trong tôi như người dân ở Tây Nguyên…
Tôi trở lại Tây Nguyên. Trở lại một vùng rừng núi nghèo nhưng con người chất phác… Trở lại một nơi thật sự là núi rừng đã buộc vào tôi một sợi dây tình cảm. Ở nơi đó, vẫn có những người nhớ đến tôi. Khi tôi ghé nhà tìm cô bé Y Thoan, không gặp, đành nhắn lại và khi từ làng KonTui ra, tôi gặp em đang ngồi ở ngã ba làng Kohnlor2 chờ trong bóng chiều chập choạng. Em nhất quyết đòi tôi phải ghé nhà uống rượu cần vào một ngày nào đó. Vẫn cái giọng lơ lớ dễ thương. Ở đó, tôi gặp lại Doan, cô gái BaNa ngày xưa đã lấy một người không yêu. Doan bây giờ đã có thêm đứa con thứ hai, gương mặt sạm đen vì vất vả, tất tả nói chuyện với tôi trên đường đến trạm y tế xin thuốc cho con. Nỗi buồn trong ánh mắt ngày xưa giờ đã nhường chỗ cho sự lo âu của người mẹ trẻ.

Phong cảnh, con người ở đây vẫn như xưa. Tôi hiểu tại vì sao anh bạn có biệt danh “ bóng ma biên giớ i” luôn chọn Tây Nguyên làm nơi thực tế. Cái hồn người ở đây khắc khoải làm sao trong tác phẩm của anh. Tôi sẽ không có đủ sức dẻo dai để như anh lang thang khắp mọi buôn làng ở vùng rừng núi rộng lớn như thế này. Nhưng cũng luôn ám ảnh trong tôi thân phận của người phụ nữ. Vẫn là những bà già còng lưng gùi củi, vẫn là những người mẹ trẻ trước ngực là con, sau lưng là gùi lặn lội lên rẫy. Vẫn là những em bé gái sớm còng lưng vì trĩu nặng đôi vai với những gùi củi cao bằng chính mình. Sức chịu đựng của họ thật kinh ngạc! Trả lời cho câu hỏi của tôi “ chồng đâu mà để chị địu con lên rẫy một mình? ”, là những nụ cười hiền lành ” nó đang uống rượu ở nhà, không đi đâu! ” Hiếm hoi lắm tôi mới nhìn thấy hình ảnh người đàn ông trên xe bò đi chở củi hoặc ngồi đẽo chiếc thuyền độc mộc trên bãi cát ngoài sông.

“ Làng Kôngrơbang, đã có những căn nhà mới kiểu người Kinh xen lẫn những ngôi nhà sàn cũ kỹ.Tiếc là, ngôi nhà rông làng này lại làm bằng tôn, một vật liệu vô hồn và tách biệt hẳn những ngôi nhà khác trong làng.

Rồi bao lâu nữa nơi đây sẽ thay đổi hoàn toàn? Cứ nghĩ đến một ngày nào đó quay lại, thay thế những căn nhà sàn cũ kỹ hôm nay sẽ là những khối nhà hình hộp bằng xi măng lạnh lẽo mà cảm thấy hẫng đi!

Chắc chỉ mỗi bến sông là sẽ vẫn mãi như vậy.Vẫn con dốc thoai thoải…..,vẫn những chiếc thuyền độc mộc xếp dài…..,vẫn chiều chiều mọi người ra đây tắm rửa giặt giũ… vẫn những đứa bé dẫu mới lên bốn lên năm đã biết tự ra bến sông tự tắm giặt cho mình. ”

“ Kon Tum gay gắt mưa nhiều

Lâng lâng dào dạt phiêu diêu rượu cần

Ta say lay lắt bần thần

Ước gì có bạn tri âm lúc này!

Để không chỉ một người say…...

Để không chỉ một người quay quắt buồn...”

“Bao buổi chiều rồi tôi ngồi dưới chân cầu treo, ngắm nhìn những bước đi của họ. Hình ảnh hai cánh tay nắm lại trước bụng thật quá đối nghịch với gùi củi nẵng trĩu trên vai... Nhoi nhói trong tôi một câu hỏi… Thân phận người phụ nữ, từ nhỏ tới lớn, khi có chồng, và đến khi về già luôn luôn gắn liền với chiếc gùi nặng trĩu… như là sự luân hồi của số kiếp, đến bao giờ mới thực sự thoát ra?”

Tôi không biết mọi người cảm nhận sao về phác thảo tốt nghiệp của tôi... Và mặc dù có những lời chê rằng tôi lặp lại nhưng cũng có những lời khen cho tôi niềm vui để đi tiếp sự lựa chọn của mình. Hơn ai hết, tôi cảm nhận rõ những tình cảm và nỗi day dứt của mình xuất phát từ lần thực tế năm 2. Và năm cuối cùng này, tôi muốn đi sâu vào tình cảm ấy. Có thể với mọi người, tác phẩm này không mới hơn, không thoát ra được ấn tượng đầu tiên về đề tài này của tôi từ hai năm trước. Nhưng điều quan trọng nhất là, tình cảm của tôi về con người, về vùng đất này sẽ không thể nào thay đổi.

Tôi không biết rằng, sau này khi đã ra trường tôi có còn dip trải qua những chuyến đi thực tế tuyệt vời như thế này không. Nhưng một điều chắc chắn là, nơi nào đã qua, tôi vẫn luôn khao khát được quay trở lại, và không chỉ một lần!

"đi lễ" - phác thảo thạch cao, 60cm

bài tốt nghiệp - tác phẩm vào vòng chung kết Mỹ thuật toàn quốc 5 năm 2005

Năm 3 : Đường phố Hà Nội – Sài Gòn ,




Năm 3 :

Đường phố Hà Nội – Sài Gòn , một góc thân thiện, một góc xa lạ…

Hà Nội không phải là nơi tôi đặt chân đến lần đầu. Nhưng cũng như những lần đi chơi trước đó, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, và nhất là khi chưa đặt chân vào trường, tôi đã chi’ nhìn Hà Nội một cách thoáng qua.

Lần đi này, thật tình cũng là một sự kết hợp. Cứ mỗi lần cảm thấy tâm hồn mình mệt mỏi, cô đơn là tôi muốn tìm đến nơi này. Vì ở đó, tôi tìm thấy được một tình cảm yêu thương. Từ ngày bước vào trường, tôi chưa một lần đặt chân trở lại.

Những ngày lang thang trên đường phố thủ đô, tôi có dịp nhìn Hà Nội ở một góc độ khác. Không phải là một Hà Nội nhẹ nhàng sâu sắc như trong hoài niệm của các nhạc sĩ, mà là một Hà Nội ồn ào náo nhiệt không thua kém Sài Gòn; một góc phố chen chúc tính trong từng mét vuông đất. Tôi khám phá ra một Hà Nội đang đau đớn, dằn xé trong sự mâu thuẫn, trong sự trộn lẫn giữa cũ và mới, giữa những người dân các vùng nông thôn háo hức đổ về tìm kiếm cơ hội đổi đời và những người Hà Nội gốc đang nghẹt thở, vùng vẫy tìm chút hoài niệm cổ xưa. Mỗi ngày hai buổi sáng chiều tôi ngồi quan sát không khí náo nhiệt bên Hồ Gươm với một cảm giác thú vị. Những con người vây quanh một ván cờ bình phẩm không chán... những bác trai vừa đi bộ vừa nghe đài… những bác gái ngồi phe phẩy quạt nan… những người trẻ tung tăng cười nói… tạo thành một không khí rộn ràng không trộn lẫn vào đâu được, chỉ có ở mỗi Hồ Gươm.

Rồi cái gió lồng lộng trên Hồ Tây vào những buổi chiều.

“ Dòng nước chảy, hững hờ. Giấc ngủ cũng đến một cách hững hờ, lơ mơ… Mở mắt ra là nước… Mở mắt ra là sóng… Cái cảm giác mới tuyệt vời làm sao! Mơn man quanh mình là gió…Thèm được nằm trên nước nhẹ nhàng như cánh lục bình. Thèm được trôi xuôi theo dòng như một chiếc lá… Nước mơn man… Gió mơn man… Cảm giác được ấp ôm, chở che và hòa nhịp một cách trọn vẹn!”

Và đường phố với quán cóc. Những người đàn ông có thể ngồi đó hàng giờ liền. Tôi muốn biết vô cùng những suy nghĩ ở trong đầu họ. Lần đầu tiên, đối tượng sáng tác của tôi xuất hiện hình ảnh những người đàn ông. Khắc họa trong góc nhìn của tôi về họ là sự dằn nén những cơn khát đốt cháy trong lòng, là những hoài bão khẳng định cái tôi, là những cảm giác mâu thuẫn chồng chéo…

Còn Sài Gòn. Tôi giận những người nhạc sĩ gốc Hà Nội thường dành nhiều hoài niệm cho thủ đô mà quên mất nơi đã cưu mang mình. Tôi ghét những người luôn phủ lên Sài Gòn một lớp vỏ ồn ào hời hợt khi so sánh với làng quê yên tĩnh, mà quên mất rằng họ cũng đâu muốn rời xa nó. Sài Gòn tuy mang vẻ náo nhiệt nhưng có nhiều góc khuất sâu lắng.Sài Gòn ,tôi yêu nhiều và cũng chạnh lòng nhiều.


“ Đường Sài Gòn vào những ngày mưa

Vẫn người đông nhu trưa nồng cháy lửa…

Người đi đâu? Về đâu?


Và ta,

Đi đâu? Về đâu?

Giữa cái nắng …

một mình gay gắt

giữa quay quắt cơn mưa…

Có ai tìm được nhau chưa?

trong dòng người cuồn cuộn.

Ánh mắt nhìn hiếm muộn

nhoà nhạt dưới mưa…

Hừng hực cái nóng buổi trưa,

tước mất nét riêng của từng gương mặt…


Ta đi đâu?

Một khoảng trống

để lại phía sau

bị lấp đầy trong khoảnh khắc.

Người đi đâu?

Vội vã ùn vào nhau…

Vội vã rời nhau…


Người về đâu?

Và ta, về đâu? “

( 7/ 2002 )

Hai thành phố, đều cùng là một tình yêu, đều chứa đựng một cơn khát cháy lòng.

"Bà Chung", chân dung đồng, tác phẩm điêu khắc thứ 2 được bán cho một phụ nữ người Đức, trong đợt triển lãm chân dung "Đối Thoại" với Trần Tuấn Nghĩa.

"lắng" - đá - 50cm

"khát I", đá, 45cm

"khát II", đá, 45cm

"luân hồi", 35cm

Năm 2 : Tây nguyên ( post lại luận văn )




Năm 2 :

Tây nguyên – cảm giác nguyên sơ, dạt dào xúc cảm…

Năm hai cũng là một năm tôi gặp nhiều bất ổn về mặt tình cảm. Những cảm giác đau khổ cứ day dứt trong tôi. Tôi không sao lý giải được những gì đã xảy ra, không sao hiểu được những thay đổi thất thường trong con người. Và càng không thể nào nói lên được thành lời những day dứt ấy. Bài thi chạm nổi bố cục ba người, tôi làm hai nhân vật đang sung sướng chờ đợi sự xuất hiện của sinh linh thứ ba. Tôi biết có thể vì điều này khiến bài tôi không được điểm cao vì sẽ bị nghĩ là ăn gian một nhân vật, nhưng tôi thích nó lắm. Một góc độ nào đó, bài này đã nói ra được mơ ước thời thơ ấu của tôi – mơ ước về một gia đình hạnh phúc thật sự của riêng mình, đầy ắp tình yêu thương!

"ba người", 50x70cm ( đề bài thầy cho là bố cục phù điêu ba người, tôi ăn gian, nhân vật thứ ba còn chưa chào đời ).

phù điêu mẫu khỏa thân ( bài nghiên cứu ) 70x90cm, composic

Thực tế năm này tôi chọn Gia Lai. Nơi đầu tiên tôi đặt chân đến là Kongchoro, một làng dân tộc Gia - rai trải dọc theo con đường heo hút, không điện, không nước, tôi gọi đùa nơi đây là làng” không cho ra”. Đi vài cây số mới thấy lác đác vài nóc nhà. Những đêm sáng trăng, người ta tụ tập lại rất đông, tôi không hiểu mọi người đến từ đâu mà nhiều thế, trong khi ban ngày tôi đi mỏi cả chân, tìm mỏi cả mắt mà nhiều khi chẳng thấy ai. Một cảm giác nguyên sơ, lạ lẫm.

Rồi băng qua đường rừng tôi đến Azunpa, tìm đến Phú Bổn, một làng đồng bằng dân tộc có gương mặt đẹp nhất. Nếu xung quanh không có núi, không có những căn nhà sàn, tôi sẽ nghĩ đây là quê mình. Cũng những con đường nhỏ đi vào xóm, cũng những những cánh đồng lúa rộng mênh mông. Cảm giác thật thanh bình. Chiều chiều mọi người tụ tập ở bến sông, cùng tắm gội, giặt giũ. Cảm giác thú vị khi quan sát những em bé đào những hố nhỏ, rồi múc nước đã được chắt lọc từ cát vào bình. Mọi người không uống nước từ những giếng nước có trong làng, mà uống nước sông đã được lọc sạch từ hố cát. Đêm đầu tiên đón tiếp người quen ( tôi đi cùng một người anh kết nghĩa học năm 5 khoa lụa,người mà mỗi năm đều chọn nơi thực tế là Tây Nguyên ), trong căn nhà sàn được tỏa sáng bởi ánh lửa, mọi người quây quần lại uống rượu cần và hát. Một anh chàng dân tộc vừa đàn vừa hát một bài hát do mình sáng tác. Tiếng hát day dứt như tâm trạng một con đại bàng bị gãy cánh, một nỗi khát khao cháy bỏng… Nghe đến xoáy lòng. Những tiếng hát đầy lửa, đầy chất núi rừng hòa tan vào hương vị rượu cần ngọt lịm ngây ngất, lâng lâng…

Tôi sẽ không tìm ở đâu được cái cảm giác bồng bềnh đó. Đi trên con đường gập ghềnh, tiếng hát bật ra khỏi lồng ngực như một sự giải thoát. Chưa bao giờ tôi thấy tiếng hát mình đầy lửa, đầy sức sống như những lần tôi vừa lang thang một mình, vừa cất tiếng hát không hề mệt mỏi trên những con đường len lỏi qua các buôn làng như thế.” … Ai yêu tự do, yêu rừng xanh thì lên núi nghe đàn… Chapi…i…ì…i…í…”.

“ Và đây, tôi! Tôi hôm nay mới thật là tôi! Một tôi – yêu đến nao lòng cái khoảnh khắc được hòa mình vào thiên nhiên; một tôi – yêu đến day dứt cái nét chất phác thật thà của cô gái dân tộc Ba na lấy một người không yêu, yêu đến xót xa cái nét ngây ngô của em bé bệnh Down lên 10 mà trông như một đứa trẻ lên 4. Tôi thương em mà cũng mong được như em, vô cảm trước những nỗi đau trong cuộc sống. Trái tim tôi nào được thanh thản như em, và yếu đuối hơn cả em. Oâi em bé! Em làm day dứt trong tôi những xúc cảm. Trong tận cùng của khoảnh khắc giữa tỉnh và điên, tôi lại được gặp em. Nghe có vẻ vô lý, nhưng em đã giúp tôi vượt qua cái khoảnh khắc không kiểm soát được mình. Em đã làm trái tim tôi dịu lại, ngay đúng lúc nó sắp nổ tung. Oâi cảm ơn em, Thư!” ( 21/12/01 )

“Ôi cái cảm giác tuyệt vời! Lạ thật! Tôi không còn muốn gào thét nữa. Một mình, tôi lắng nghe cái cảm giác tuyệt vời trong tôi hoà quyện với tiếng sóng của gió thổi vào rừng thông. Một mình nhưng tôi không còn cảm giác cô đơn, dẫu xung quanh chỉ có một rừng thông ngút ngàn, chỉ có tiếng của gió và tiếng cánh cây khô rớt nhẹ. Tôi trượt dài trên lá thông, tiếng cười vỡ ra vui sướng. Tôi như trở thành em bé hôm qua, thả niềm vui của mình vào gió…” ( 22/12/01 )


Dấu ấn đậm nét trong tôi ở Tây Nguyên là thân phận của những người phụ nữ… Sáng sớm còn đang mơ màng trong cái lạnh giá của núi rừng đã nghe tiếng chày họ giã. Buổi trưa trên rẫy và buổi chiều lại thấy họ còng xuống bởi gùi củi nặng trĩu trên lưng.Và những em bé với cái bụng phình to, ánh mắt hoang dã, ngơ ngác… Những gương mặt với ánh mắt như luôn hằn sâu một câu hỏi…Trước những gương mặt chất phác, thật thà, con tim tôi trở nên run rẩy,nhỏ bé…

Bài thực tế năm hai tôi được 8,5 điểm. Nhưng quan trọng hơn hết là những cảm nhận về vùng đất này đã theo tôi đi vào bài học sáng tác suốt 1 năm sau. Và, tôi đã được trường lưu lại hai bức phù điêu về đề tài này. Nhận được lời khen từ một người thầy nổi tiếng kiệm lời, tôi cảm thấy vui lắm. Mặc dù, trong tôi vẫn chưa thực sự hiểu biết và vận dụng những kỹ năng chuyên môn, nhưng tôi đã sáng tác về Tây Nguyên với tất cả những cảm nhận và tình cảm của mình.

"Chiều", nằm trong loạt bài thực tế, được thầy đánh giá sống động, đã đổ ra thạch cao. Nhưng trong một cơn giận dữ thiếu kiềm chế với người bạn trai học cùng lớp, tôi đã dại dột đập vỡ bức tượng này (vì không thể đập tượng họ, kẻo họ đập lại mình ) chỉ còn lại hình chụp trên đất . Đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi đập vỡ tác phẩm mình.

"Khuyết" - đồng - 40cm, tác phẩm đầu tiên được bán cho anh của Ciarna, nhỏ bạn họa sĩ người Ailen

"Lấy nước" - phù điêu 60x80cm( bài được trường lưu lại ) giải khuyến khích triển lãm SVĐK lần II

"Nhịp sống" - phù điêu 60x80cm ( bài được trường giữ lại )

Năm1 : Phan Rang - sự mới mẻ và lạ lẫm…




phần 2 - CẢM NHẬN THỰC TẾ

Năm1 : Phan Rang - sự mới mẻ và lạ lẫm…

Lần đầu tiên đi thực tế, tôi cứ mường tượng trong đầu những cảnh sinh hoạt được sắp xếp như trong những bức ký họa của những người đi trước. Rằng người ta sẽ ngồi yên đó cho mình vẽ. Buồn cười thật! Tôi cứ nhớ hoài cảm giác lạ lẫm đầu tiên khi đặt chân đến ngôi làng Chăm ở Phú Quý, Phan Rang. Mấy ngày đầu tôi cứ lặn lội đi khắp làng, không biết phải vẽ gì… vì, có thấy người ta ngồi như như trong tranh đã xem đâu. Đi đến đâu, tôi cũng chỉ toàn thấy nhà vách đất, xương rồng, hàng rào củi mang đậm chất Chăm. Đẹp thật đấy, nhưng chỉ dành cho dân hội họa. Tôi nhớ lời thầy nói mà hơi hối hận, rằng năm đầu tiên chỉ nên đi trong thành phố, để có gì thì thầy sẽ hướng dẫn thêm. Nhưng dù sao, cũng là lần đầu tiên đặt chân đến đây, nên tôi muốn được nhìn, và muốn ghi lại những góc cạnh đẹp của ngôi làng thú vị này vào ống kính. Dù sao thì, một người từng đam mê nhiếp ảnh như tôi cũng không thể bỏ qua cơ hội ghi lại sự mộc mạc của một ngôi làng truyền thống qua những cuộn phim trắng đen đã mang theo. Những gương mặt khắc khổ của các cụ già và ánh mắt tròn xoe ngộ nghĩnh của những đứa trẻ là một lực hút thật khó cưỡng lại. Nhũng đứa trẻ rất chịu khó theo tôi, và luôn sẵn sàng ngồi nhìn tôi hàng tiếng đồng hồ. Gương mặt các em bé thật hay – thu hút lạ kỳ. Những ánh mắt tròn xoe, bỡ ngỡ và thích thú… Thế là, tôi lấy giấy ra…, bỏ hẳn ý định sẽ quay về Sài Gòn chọn đề tài khác. Sẽ không có trước mặt tôi những gì như tôi nhìn thấy trong tranh. Và tôi cũng sẽ rất khó ký họa lại những sự chuyển động của người lớn trong năm đầu tiên này. Nhưng, luôn có những đứa bé ẵm em đứng nhìn tôi hàng giờ liền; luôn có những ánh mắt mở to cho tôi ký họa chân dung mà không bao giờ chán. Tôi không có khả năng ghi lại trên bức vẽ trong khoảnh khắc các em nở nụ cười ngây thơ chân chất, nhưng tôi cảm nhận được cái hồn đó đã len lỏi vào trong tôi. Một cảm giác mới mẻ và lạ lẫm.

Phú quý, ngày… tháng 12 năm 2000

“ Lần đầu tiên đi thực tế. Đúng là thực tế không như mình tưởng tượng. Nhưng, cảm giác mới lạ lùng làm sao! Những ngôi nhà tranh vách đất, những bờ rào bằng củi xiêu vẹo, những gương mặt khắc khổ hồn Chăm. Chân chất đến nao lòng… Sao cảm thấy một sự mâu thuẫn đến kỳ lạ. Trong chính cái nghèo đó, cái đẹp mới được cảm nhận. Rồi mai này, khi làng giàu lên, sẽ thay thế những ngôi nhà vách đất này là bức tường xi măng lạnh lẽo, thay thế bờ rào xiêu vẹo này này hàng rào kẽm gai sắc cạnh. Cuộc sống khá hơn, nhưng đến lúc đó, có thể còn được cảm nhận về cái đẹp như thế này không? ”

“ Những đứa bé! Ôi gương mặt và ánh mắt của chúng! Lạ lẫm và ngây ngô! Sự chăm chú khi chúng nhìn mình vẽ làm mình có được cảm giác rằng mình rất quan trọng! Nói ra chắc những người cùng đi sẽ buồn cười, nhưng mình thật sự cảm thấy vui sướng làm sao! Lâu lắm rồi mình mới được cười vui một cách thật sự…”

“ Ngày hôm nay đã đi bộ thật nhiều, nhưng cũng đã được thấy thật nhiều. Càng đi sâu vào trong làng,càng cảm thấy trở nên thân thuộc. Cũng vườn cây, ruộng lúa, con mương,tiếng chó sủa, y như ở quê mình. Khác là có một bến nước để mọi người ra tắm rửa, giặt giũ. Cảm giác thật thanh bình. Được mấy cô gái Chăm dạy cho vài tiếng chào hỏi, nhưng lại thấy tụi nhóc cười rúc rích. Chắc là dạy nói bậy rồi…Niềm vui của mấy đứa bé thật đơn giản, nhìn chúng cười thật nhẹ nhõm làm sao! ”

“Mấy bạn học năm 2 ghé Phú Quý chơi, rồi rủ về Sơn Hải, một làng chài ven biển cách đó 15 km. Noel rồi, tự thưởng cho mình một ngày thư giãn. Trời ạ! Sơn Hải cũng thật là đẹp! Đi trên con đường gập ghềnh qua những vách núi đá thật ấn tượng thì cuối con đường đột ngột hiện ra một ngôi làng nhỏ nằm dài trên bãi biển. Rồi những đồi dương toàn cát và cát. Những dãy đồi cát nhìn từ xa có những đường sắc cạnh như lát cắt.Tuyệt vời nhất là những ốc đảo nước ngọt. Có gì lạ hơn thế! Giữa một vùng mênh mộng toàn cát lại có những hồ nước ngọt lớn nhỏ xanh trong.Tắm biển xong, leo lên núi cát, hét vang trời, rồi nhào xuống hồ nước ngọt. Ở làng quê hẻo hút ở miền trung lại có một nơi tuyệt vời như thế này đây! Bao nhiêu nỗi buồn đều tan biến! Gào thật to! Hát thật to! Đã có tiếng gió và tiếng biển cùng hòa nhịp. Một cảm giác sung sướng lâng lâng! Cảm giác căng thẳng, những suy nghĩ về người ấy đã tan biến tự lúc nào…nỗi buồn ấy đã như cát ở đây chảy hết qua lòng bàn tay. Nằm giữa rừng dương, dưới làn gió hiu hiu, giấc ngủ đến thật nhẹ nhàng…”

Bạn có bao giờ cảm nhận được ánh sáng của cát chưa? Thật lạ lùng làm sao! Khi tỉnh giấc bởi những giọt nước mưa len lỏi rơi xuống, tôi vẫn thấy bừng sáng một ánh nắng hắt vào mặt mình. ” Mưa nắng? ”, tôi nghĩ thế và nhìn lên bầu trời… nhưng thật lạ, bầu trời âm u xám xịt đầy mây, và mưa càng rơi nặng hạt. Lúc đó, lần đầu tiên trong đầu tôi xuất hiện một từ mới, ” nắng cát ”. Ánh nắng hắt sáng ngời gương mặt tôi không phải là ánh nắng mặt trời, mà là ánh nắng của cát. Dẫu bầu trời xám ngoắt, mưa to, vẫn không sao làm dịu đi ánh sáng vàng rực của cát.

Tôi nằm đây

Giữa rừng dương im vắng .

Nắng cát,

Hắt mặt sáng ngời .

Những câu hát à ơi …

Không còn chơi vơi nữa .

Tình yêu đôi lứa …?

Giờ chẳng là chi …

Ôi đời có nhiều khi,

Vui ghê gớm !

Dẫu đã buồn ghê gớm ! …

Những khoảnh khắc tuyệt vời …

Tuôn rơi …..

À ơi !

Đó là đầu tiên tôi đi thực tế… Vụng về và bỡ ngỡ… Nhưng cũng mở ra cho tôi nhiều cảm giác mới mẻ. Tôi đã từng đi nhiều nơi, nhưng những lần đó, chỉ là những lần đi du lịch, lướt qua bằng vẻ bề ngoài hời hợt. Bây giờ, tôi đi, để quan sát, để học cách nhìn và cảm nhận. Tôi không biết những người cùng đi với mình có suy nghĩ gì, nhưng với tôi, ấn tượng thực tế đầu tiên thật là quan trọng. Bài thực tế của tôi được 8 điểm. Lần đầu tiên tôi đưa những cảm nhận thực tế vào trong bài sáng tác, về những em bé làng Chăm.

"Chị em", 60cm

bài thực tế,

"mẫu", giải khuyến khích triển lãm SVĐK lần I
( Bài chân dung đầu tiên thầy cho sinh viên trong lớp chấm điểm nhau. Tụi nó (5 thằng con trai học cùng lớp) chấm có 5đ. Thầy phải nâng lên là 6đ. Rốt cuộc lại đoạt giải )
"say", phù điêu, 40x60cm, 8 điểm

Monday, 14 January 2008

Năm 4 : Lào Cai




Năm 4 :

Lào Cai – một bức tranh màu sắc.

“ Mi có biết là ta đang ở đâu không, khi mi nhận được lá thư này?

Hôm qua ở đây mới vừa có phiên chợ.Mỗi tuần một lần, người dân tộc H’Mông, Phù lá…từ các bản đổ về, đông nườm nượp. Anh chồng đi trước,cô vợ gùi hàng theo sau. Ở đây vẫn chưa có sự bình đẳng nam nữ, thân phận đàn bà cũng ccực khổ như ở Tây Nguyên. Duy chỉ có một điều là họ được ăn bận sặc sỡ, còn đàn ông thì chỉ duy nhất một màu đen. Con nít mới đẻ chưa đầy tháng mà họ đã địu sau lưng, cùng đi rẫy, đi chợ…

Đường lên đây đẹp và nguy hiểm hơn cả Đà Lạt. Núi chìm vào trong mây. Đường đi uốn lượn quanh núi, lên đỉnh rồi lại xuống. Từ Hà Nội lên đây mất tám tiếng xe lửa rồi thêm hai tiếng xe đò. Ta đến Hà Nội vào sáng thứ năm, ngủ lại một đêm, tối thứ sáu lên xe lửa và sáng thứ bảy có mặt ở đây. Phiên chợ bắt đầu từ sáng chủ nhật đến hết ngày, đầy đủ những sắc màu...

Cứ mỗi lần đi đến một nơi nào đó là ta nghĩ đến mi. Ta nghĩ đến nét mặt sung sướng cực kỳ ngây thơ của mi trước những khám phá mới mẻ. Sự sung sướng ấy lan tỏa sang cả nguời bên cạnh…
Gủi đến mi cái lạnh se sẽ của mùa thu…! Mi đoán ra nơi ta đến chưa? Gồm sáu chữ cái. “A” có một chữ “A”, “B”- có một chữ “B”. Đoán đi rồi mail cho ta nhé!“ (08/09/03)

“ Ta đang ngồi một mình giữa quãng đèo vắng. Dưới là ruộng lúa, vách núi cũng là ruộng lúa ( gọi là sườn núi thì đúng hơn nhỉ,vì vách núi thường thẳng đứng ). Ruộng bậc thang nối nhau tầng tầng trông rất đẹp mắt. Người dân tộc kể ra cũng tài! Những ngọn núi thật xa, thật cao mà họ vẫn lên tới nơi để trồng trọt. Ngay đối diện chỗ ta ngồi ngước nhìn lên có mấy mẹ con người H’mông đang đứng thêu trên ruộng lúa, bên dưới là vách núi thẳng, cao hon 25m, trợt chân xuống là kể như rồi.lần đầu tiên nhìn thấy thật buồn cười, chẳng hiểu sao lại đứng ngoài ruộng mà thêu.sau này hỏi mới biết là do trong nhà tối quá ( nhà nguời dân tộc vùng này làm bằng vách đất dày hơn nửa mét, chỉ có một cửa ra vào duy nhất, không có cửa sổ gì cả, để chống rét ),và nhân tiện họ đứng trông để trâu không ăn lúa? ( Vế này do ta nghĩ, chẳng biết có đúng không! )


Màu xanh thẫm của cây xen lẫn với màu xanh non của lúa, xanh tươi của ngô làm những ngọn núi chia thành nhiều mảng tách biệt trông cũng vui mắt. Và thêm màu trắng bãng lãng của mây xóa mờ đỉnh núi, thật đẹp. Mi còn nhớ câu thơ “ Nhớ bản sương giăng nhớ đèo mây phủ “ của Chế Lan Viên trong bài “ Tiếng hát con tàu” chứ? Đích thị là cảnh đó! Ở giữa núi mà vẫn nghe tiếng gà gáy, tiếng chó sủa. Nhắm mắt lại có cảm giác như đang ở quê mình.

Ở đây mưa hoài, do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới. Mấy lần ta leo lên đỉnh núi cũng là mấy lần mưa, chẳng chụp được tấm ảnh nào cho ra hồn. Nghe lời ta diễn tả, mi có tưởng tượng ra không?

Gởi đến mi chút cái lạnh của miền Tây Bắc!” (12/09/03)

“Mấy hôm nay trời lại mưa. Nằm dài ở nhà cũng chán,tự dưng cảm thấy muốn trở về…Ý muốn đó cứ thôi thúc mãi.Dù biết rằng, khi trở về cũng sẽ lại rơi vào sự nhàm chán. Đôi khi khùng khùng, la làng lên rằng, ước gì có ai đó chờ ta ở Sài Gòn, ta sẽ về ngay không chần chờ do dự. Buồn cười thật! Nhìn thấy hai người có tình cảm với nhau, nhưng vì khoảng cách Hà Nội – Sài gòn xa quá nên đành nén lại, mà cảm thấy tiếc và tội nghiệp cho họ vì không có được cái nhiệt huyết của mình ( hay là điên khùng đây?). Buồn cười thật! Hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn còn muốn yêu nông nổi như trẻ con. Nhất là những lúc đi xa như thế này, rơi vào phong cảnh lãng mạn đến dường này mà cứ cảm giác như đang lọt thỏm vào nỗi cô đơn đến tận cùng”. 17/09/03

“Ngày hôm kia ta đã leo qua đến ba ngọn núi để đến nhà một người dân tộc Dao ( nếu biết trước là xa thế thì có lẽ ta đã không đi rồi, nhưng bà ta cứ bảo “gần lắm, ở nhà có nhiều vải đẹp lắm!”). Đẹp quá nhưng cũng mệt quá! Người Dao thích làm nhà trên đỉnh núi cao, từ nhà có thể nhìn xuống tất cả mọi thứ bên dưới, từ người lạ đi lên hay con trâu ăn lúa… Người dân tộc ở đây giàu hơn dân tộc ở Tây Nguyên nhiều. Ruộng bậc thang chạy tít từ chân núi lên đến ngọn. Quần áo họ bận thì cũng thật là đắt tiền ( từ ba trăm đến một triệu đồng), dù rằng tự tay họ thêu lấy, mất vài tháng. Có lẽ,con đường du lịch đã mang đến cho họ một ý thức rất rõ về giá trị của đồng tiền. Nhưng phần nào, cũng nhờ du lịch mà họ trở nên cởi mở thân thiện hơn. Chiều hôm qua, một chị người Mèo ở chợ SaPa đã yêu cầu ta hát một bài cải lương khi biết ta là người miền Nam. Ngạc nhiên vì ở tận vùng cao này người ta cũng thích cải lương, đứng giữa chợ tao hát luôn. Thế là, tao trở thành ngôi sao đó mi ạ! Mi biết giọng tao to và khỏe cỡ nào rồi đó, gần như cả chợ đều nghe. Mọi người liên tục vỗ tay và yêu cầu tao hát tiếp, và tao hứng chí hát luôn, hát đến lúc trời sụp tối họ mới đẻ cho tao về. Cả tuần ở SaPa tao được ưu ái bán toàn giá rẻ những món đồ lưu niệm. Thiệt là vui hết sức!” ( 25/09/03 )

“ Hôm qua ta lại lạc vào một nơi đẹp không tưởng. Đẹp đến nao lòng và cũng lạnh đến nao lòng! Có lẽ nếu không có cái se lạnh là thức dậy cảm giác thèm một hơi ấm thì đã trọn vẹn hơn chăng? Ngồi trên xe ôm, hơi lạnh xộc vào muĩ, nếu là ngươi, có lẽ ta cũng cố vứt bỏ đi những tự ái mà dụi mặt vào, mà vòng tay ôm lấy. Có thể mi cũng không tin, nhưng nói thật lòng, nếu hỏi ta nhớ nhất, tiếc nhất điều gì của ngày xưa, thì đó là được vòng tay ôm, được cảm giác anh bình khi dựa vào vai mi... Thế đấy! Không ai tin được một người nổi loạn như ta mà lại khao khát đến vô cùng một cảm giác bình an, nhỉ!? ”

“ Hôm nay là thứ bảy, tao vừa đi chợ phiên Cán Cấu về. Chợ này còn đẹp, đẹp hơn chợ Bắc Hà nhiều lắm. Ở đây người ta họp chợ trên triền núi nhấp nhô uốn khúc chứ không chui vào khung nhà xi măng như ở Bắc Hà. Mi thử tưởng tượng xem, hàng người đứng dọc hai bên lề đường, kéo dài lên một khu đất trống nhấp nhô trên triền đồi. Cả ba mặt còn lại là thung lũng xanh rì được bao bọc bởi những dãy núi có những hình thù thú vị. Hãy hình dung nhé! Giữa một màu xanh rì của núi rừng có một khoảng nhấn màu sắc nổi bật trông thật ấn tượng. Một bức tranh màu sắc sống động làm sao! ” ( …09/03 )

Đã lâu, rất lâu, tôi không còn thói quen viết thư cho ai cả. Vậy mà khi đến vùng núi Tây Bắc, mỗi tuần hai lần tôi lại đến bưu điện gửi thư cho bạn. Cảnh đẹp ở nơi đó làm tôi choáng ngợp, và không thể không viết thư chia sẻ. Tôi không biết như thế nào là thiên đường, nhưng tôi có cảm giác, mình đã chạm chân đến nó. Buổi chiều tối giữa làn sương bay là đà, ngồi nhắp ly rượu ngô sủi tăm mà cảm nhận vị cay nồng ấm lan tỏa cả người. Buổi trưa, dừng chân giữa lưng chừng núi, nằm dài bên vệ đường hít thở không khí trong lành và mắt dõi theo những nấc ruộng bậc thang uốn lượn vui mắt theo vách núi. Buổi sáng, lặng người trong cảm giác se se lạnh mà ngắm những đám mây sương trắng xóa bập bềnh dưới thung lũng. Tôi như vỡ òa ra vì sự khao khát được chia sẻ những gì mình cảm nhận, những gì mình quan sát. Tôi nghĩ đến mấy đứa bạn thân của mình, tụi nó luôn bị sự tất bật của công việc cuốn trôi, đến bao giờ mới có được những cảm nhận tuyệt vời mà tôi đã có? Và trong niềm vui sướng của tôi lại day dứt một sự tiếc nuối. Tôi muốn được nhân đôi, nhân ba cảm giác tuyệt vời đó biết bao!

Và đây cũng là năm tôi thực sự ký họa được nhiều. Những gương mặt đậm chất vùng cao với nếp trán dô bướng bỉnh, mũi nhỏ và hếch. Những nếp áo quần không lẫn vào đâu. Tôi không hiểu họ nghĩ gì, vì ở một góc độ nào đó, tôi không thể tiếp cận được nhưng tôi thật sự cảm phục họ. Vì sự dẻo dai trong lao động, và vì họ vẫn giữ được bản sắc văn hóa của riêng mình khi kiên quyết không từ bỏ bộ trang phục truyền thống tuy đẹp nhưng rất nặng nề và bất tiện của người H’mông ( trang phục dân tộc Mèo hoa ở Bắc Hà đầy màu sắc nhưng rườm rà và phùng phình hơn dân tộc Mèo đen ở SaPa nhiều ). Dù, ở một góc độ nào đó, con đường du lịch đã mang đến cho họ lối sống thực dụng hơn. Tôi thực sự muốn quay trở lại vùng Tây Bắc này và phập phồng một nỗi lo sợ sau này sự phát triển của du lịch sẽ khiến Bắc Hà đi theo con đường của SaPa. Ở SaPa, tất cả các nẻo đường đi đến các bản người dân tộc đều phải trả tiền, ngay cả khi tôi được một bạn nhỏ người Dao mời về nhà chơi. Bỏ qua cảm gíác bất mãn duy nhất đó, tôi đã trải qua tiếp một chuyến đi thực tế tuyệt vời. Điểm thực tế tôi được điểm chín và đã có một tác phẩm đoạt giải nhì kỳ triển lãm Điêu khắc lần 4 của trường( không có giải nhất ), một giải thưởng cao nhất đầu tiên tôi được nhận kể từ ngày đặt chân vào trường.

Bài thực tế năm 4, 9 điểm

"phiên chợ", phác thảo 40cm

"Đợi", đá, 80cm - giải nhì triển lãm SVĐK lần IV ( không có giải nhất )

"chợ phiên" - 160cm, composic ( triển lãm ĐK tại khu du lịch Bình Quới )

Post lại luận văn ( phần 1 )

Năm năm và một sự khởi đầu - 1

Lời tựa :

Tôi vẫn luôn tự hỏi mình, điều gì đã khiến tôi - một con bé có năng khiếu ngoại ngữ (như nhận xét của nhiều người vì ba năm vào đến vòng thi cấp quốc gia), lại lọt thỏm vào môi trường nghệ thuật – một lĩnh vực rộng lớn và mới lạ với tôi?

Tôi vẫn luôn tự hỏi mình, điều gì, đã khiến tôi rời bỏ một môi trường thuận lợi, một công việc thời thượng mang lại nhiều lợi ích kinh tế, một tương lai vững chắc, để trở lại từ đầu, để trở thành một sinh viên Mỹ thuật?

Tôi vẫn luôn tự hỏi mình, điều gì đã khiến tôi rời khỏi con đường bằng phẳng của lý trí để bước vào những ngã đường cảm xúc chông chênh?

.
Những thay đổi đã dẫn đường cho tôi đến với nghệ thuật…
.
Những cảm xúc tiềm ẩn

.
Từ nhỏ, tôi đã đọc nhiều sách. Và tư duy được hình thành từ những câu danh ngôn mang đậm chất triết lý.Tuổi thơ của tôi thiếu thốn tình thương, những lời lẽ âu yếm ngọt ngào . Má tôi luôn chìm trong đau khổ với sự hờn ghen uất ức với người vợ lẽ của ba mà không dám phản kháng. Ba tôi là nhà giáo từ thời phong kiến, mang nặng tính gia trưởng. Những lời giáo huấn nghiêm khắc cộng với những trận đòn kinh khủng đã làm chị em chúng tôi co rúm lại trong vỏ bọc, đè nén cảm xúc và tự mình hình thành một thế giới quan. Tôi là đứa con được sinh ra sau cùng với sự kỳ vọng là một thằng nhóc với một cái tên đã được chọn sẵn. Nhưng rốt cuộc, ba tôi đã bị thất vọng đến nỗi chẳng buồn chọn cho tôi một cái tên mới! ( Nhiều lúc tôi nghĩ, cũng may là lúc đó chưa có cái máy siêu âm giới tính nên tôi đã may mắn góp mặt trong cuộc đời này ). Những gì đã xảy ra dù là một điều nhỏ nhặt nhất cũng in đậm trong tâm trí tôi. Đến bây giờ,những hình ảnh của ngày xưa vẫn như một cuốn phim quay chậm mà thời gian không sao xóa nhòa đi được. Tôi vẫn còn nhớ rõ tình bạn đầu tiên của mình năm 3 tuổi (ở nhà trẻ), thật khó tin, phải không? Chị bảy tôi kể, lên năm tuổi tôi thường lấy dao đào đất. Bảy hỏi:”Mày đào làm gì vậy?”, ”em tìm âm phủ “. Buồn cười thật, ngay cả khi tư duy chưa hình thành, trong tiềm thức tôi đã có xu hướng ” bi kịch ” như thế rồi !

Khi tôi còn nhỏ, thì các chị tôi đã lớn.Công việc tôi thường phải làm là kiếm củi, đi vó kiếm đồ ăn trong ngày. Làm bạn với tôi là những cục đất sét có mọi hình hài ngộ nghĩnh mà tôi nặn ra trong lúc chờ giở vó. Có lẽ từ đó, tôi đã có thói quen tự đối thoại một mình.Trò chơi ưa thích nhất một thời của tôi là, dựng nhà chòi, và tạo ra một gia đình hạnh phúc. Nỗi ám ảnh lớn với tôi luôn là sự cô đơn. Trong căn nhà lớn thênh thang, tôi luôn phải nghĩ ra những câu chuyện để tự trò chuyện với mình. Phải nói ra thành lời, để không thấy mình cô độc. Phải tạo ra một nhân vật, để không thấy mình lẻ loi… Có lẽ do thiếu tình thương, nên tôi thường hay ganh tỵ với những con thú nhỏ được nâng niu chiều chuộng.Tôi vẫn thường tự hỏi rằng, tại sao người ta dư thừa tình cảm đến mức yêu thương ôm ấp cả con vật, trong khi là con người, mà tôi không được hưởng ?

Cho đến bây giờ, tôi cũng chưa từng bao giờ hỏi sáu người chị của tôi rằng, đã có ai thật sự cảm nhận được một hạnh phúc thật sự là như thế nào chưa… Ngày xưa cũng thế, tôi cũng chỉ biết đứng nhìn từ xa cảnh chị hai tôi không còn chút sức lực nào, quỵ ngã, khi hay tin đứa con trai 2 tuổi bị bên chồng bắt đi… Tôi chỉ biết đứng nhìn từ xa cảnh chị bảy tôi rũ rượi khóc, mà rùng mình, sợ hãi. Vì đó không phải là một tiếng khóc bình thường. Đó là những tiếng cười như điên như dại, những tiếng cười uất ức, và nước mắt tuôn trào, chứ không được là một tiếng khóc tủi thân bình thường của một người con gái 17 tuổi… Tôi luôn chơi trò một gia đình hạnh phúc, nhưng không thể thốt lên được một lời chia sẻ nào trước những nỗi đau của chị mình, cũng như, chưa bao giờ nói với ai một lời nào về những gì tôi thấy, những gì tôi nghĩ. Tôi đã không bao giờ đặt câu hỏi với người lớn rằng, tại sao, cùng sống dưới một mái nhà, mà tôi và chị bảy, chị tám không cùng ăn một bữa cơm. Tôi đã không bao giờ đặt câu hỏi rằng tại sao, ba, má và anh ba chia nhau nuôi mỗi người… Chấp nhận một cách bình thường như cảnh lớn lên đã thấy ba cùng sống với người khác và có những đứa con xen kẽ nhau với hai người vợ…

Bây giờ nhìn lại những tấm hình hiếm hoi của thời niên thiếu, tôi nhìn thấy một gương mặt lặng lẽ của một đứa bé với ánh mắt đau đáu, tuyệt nhiên không thấy nụ cười. Một đứa bé đã đặt ra rất nhiều câu hỏi, và luôn phải tự mình giải đáp. Một đứa bé bị ám ảnh về những nỗi bất hạnh, những đau khổ của những người xung quanh, không thể trò chuyện với ai, phải tự mình giải tỏa bằng cách tạo ra cho mình hai người bạn tinh thần để viết thư tâm sự. Ngày xưa, bạn bè cùng lớp tôi cứ ganh tỵ vì thấy thỉnh thoảng tôi lại nhận được những lá thư từ hai người bạn nào đó có chữ viết khá đẹp, mà không hề biết rằng, tôi là chủ nhân của ba nét chữ…Tôi tạo ra hai người bạn sống động đến mức, đã có lúc, bản thân tôi cũng nghĩ là có thật. Tôi vẽ ra chân dung của một người anh kết nghĩa tận tình, đầy nhiệt huyết. Gương mặt sống, nồng ấm, đầy tình cảm mà tôi tự tưởng tượng ra…

Tôi lớn lên với mơ ước…, rằng tôi muốn được trở thành nhà văn, để có thể lắng nghe và viết về những nỗi đau khổ, bất hạnh của con người… Tôi muốn đi đến tận cùng của nỗi đau, để biết, thật ra thì, trong đời con người ta, nỗi đau nào mới thật sự là bi kịch lớn nhất…?

Tôi lớn lên như một chồi cây tự do, xù xì và đầy gai để che giấu đi sự yếu đuối của một đứa bé luôn khát khao đau đáu một tình cảm yêu thương. Tôi luôn mơ ước đến sự nổi loạn, khao khát mãnh liệt một cuộc sống tự do…, như là một cách chạy trốn cảm giác bất lực trước cuộc sống gia đình mình… Học, là con đường duy nhất để tôi có thể thoát ly được cuộc sống bế tắc. Năm lớp chín, đạt giải ba môn tiếng Nga cấp tỉnh, lần đầu tiên tôi biết đến hạnh phúc của tình bạn. (Bình thường, tôi chưa bao giờ hòa nhập vào nhóm bạn nào. Giờ ra chơi, tôi luôn ở lại trong lớp…Tan học, tôi cũng luôn lắc đầu trước những lời rủ rê đi ăn hàng… Trong túi tôi ít khi nào có hơn hai trăm đồng, số tiền đủ để gửi một chiếc xe đạp lúc đó.) Một tháng tập trung học bồi dưỡng ở sở giáo dục là khoảng thời gian tôi đầy ắp niềm vui. Tôi không bị buộc phải quay về nhà trước khi trời sụp tối, tôi được sống trong một không gian đầy ắp tiếng cười. Đó là cảm giác được đối thoại, được chia sẻ với những người bạn, cảm giác thật sự được hiện hữu… Tôi đã không còn chỉ muốn đi tìm nỗi đau khổ, mà bắt đầu hướng tới niềm vui… Tấm hình đầu tiên tôi nở nụ cười, được chụp vào năm này. Hạnh phúc đối với tôi lúc đó, là có được một tình cảm yêu thương nồng ấm giữa người và người!


Sự tiếp cận



Tôi không biết bây giờ, các bạn nhỏ ở tỉnh tôi đã được tiếp cận với nghệ thuật như thế nào. Chứ ngày xưa, tôi hầu như không có khái niệm gì về Mỹ thuật. Thời học lớp sáu, tôi có được học mỗi tuần một tiết học vẽ, nhưng rồi lên lớp bảy, không còn được học nữa. Trong ký ức của tôi, điểm chín điểm mười của môn vẽ không để lại dấu ấn gì đặc biệt cả. Tôi được mọi người hướng vào một tương lai gắn liền với ngoại ngữ, môn học mà tôi vượt trội nhất. Trong đầu tôi lúc đó, không hề tồn tại một suy nghĩ gì về trường Mỹ Thuật.

Đậu hai trường đại học, tôi đặt chân đến Sài Sòn. Sự rộng lớn của thành phố này khiến tôi càng lọt thỏm trong nỗi cô đơn. Sự thay đổi của thời thế đã khiến tôi hoang mang về con đường mình đã chọn. Từ một ngoại ngữ một thời chỉ ưu tiên cho học sinh giỏi hoặc con các cán bộ cỡ lớn, tiếng Nga bị lật đổ ngôi vị một cách thảm hại. Cứ mỗi lần nghe tôi nói là sinh viên khoa Nga, ai cũng tròn xoe mắt. Tự bản thân tôi lúc đó cũng không biết mình học để làm gì nữa. Cứ mỗi tối sau khi kết thúc công việc làm thêm, về ký túc xá tôi cũng chẳng còn thiết gì đến việc học. Tôi lại rớt vào câu hỏi về tương lai của mình.Được một người bạn cho mượn cái máy zenit cũ kỹ, tôi mày mò tự học qua sách.Tôi thích thú nhìn ngắm chân dung của cuộc sống qua ống kính của mình, tạm quên đi những câu hỏi về tương lai. Tôi sung sướng trước những lời khen là đã bắt được cái hồn trong khoảnh khắc khi chụp ảnh chân dung cho khách ( chụp ảnh cũng là một trong những việc làm thêm của tôi lúc bấy giờ). Ấp ủ trong tôi một dự định về bộ sưu tập những chân dung ấn tượng.

Nhưng nhiếp ảnh cũng chưa giải tỏa được nỗi khát khao đươc khẳng định trong tôi. Một lần, nhìn thấy một tấm ảnh cô gái Nhật Bản với gương mặt thanh thoát dịu dàng trong bộ trang phục Kimono truyền thống, tôi liền vẽ lại bằng bút chì. Bạn bè trong phòng đứa nào cũng khen tôi có năng khiếu (tụi nó phì cười khi nghe tôi nói chỉ biết là thời phổ thông tôi vẽ bản đồ rất giỏi liên tục được mọi người nhờ vả ). Và tôi vẽ tiếp gương mặt người anh kết nghĩa mà mình đã tưởng tượng ra. Khỏi phải nói tôi đã sung sướng đến dường nào khi đã thể hiện xong gương mặt đó. Tôi có cảm giác như đó là một con người hiện hữu thật sự chứ không còn mơ hồ như trước kia. Đầu năm 1995, đọc trên báo thấy một mẩu tin ngắn rằng trung tâm giới thiệu việc làm cho trí thức mở một lớp học vẽ miễn phí cho các bạn khó khăn, ngay lập tức tôi đăng ký. Lớp học đó chỉ tồn tại được một tháng rưỡi nhưng đã kịp đánh thức trong tôi một đam mê. Không có tiền mua quà sinh nhật, tôi vẽ chân dung tặng bạn bè. Vui làm sao khi nhìn gương mặt bạn ngạc nhiên thích thú. Mặc dù sau này khi luyện thi thầy tôi có nói, nếu tôi không học lớp học đó, có lẽ sẽ dễ dạy hơn. Nhưng đối với tôi, lớp học đó là sự khởi đầu của một cơ duyên dẫn dường cho tôi đến với Mỹ thuật.
vẽ lại hình cô gái Nhật Bản trên chiếc quạt

tác phẩm điêu khắc đầu tiên khi học lớp học từ thiện 1 tháng rưỡi, lấy tên là, "khi người cha ra đi". Tượng một đứa bé đang quỳ bên bà mẹ mang bầu, người mẹ buồn bã đặt 1 tay lên đầu đứa bé và 1 tay lên bụng mình

.
Bước ngoặt



Năm 1996.Tôi cũng chưa thực sự có được cơ hội để bước trường Mỹ Thuật. Vì dù sao, đó chỉ là một đam mê mới bắt đầu le lói trong tôi, không đủ sức thuyết phục gia đình cho phép tôi từ bỏ trường Đại học Tổng Hợp để rẽ ngang vào một ý thích nhất thời trẻ con ( trong suy nghĩ của gia đình tôi lúc đó ). Xin chuyển sang khoa Đông Phương từ năm nhất nhưng không được chấp nhận ( dù số điểm khi thi vào của tôi hơn hẳn điểm chuẩn của khoa này đến 6 điểm ). Lúc đó tôi không còn chút động lực nào để tiếp tục hai năm cuối ở trường Tổng Hợp nên quyết định nghỉ. Tôi muốn bắt đầu lại với nỗi đam mê mới nhưng về cơ bản chưa nắm vũng (tôi vẫn còn vẽ chân dung theo cái cách vẽ bản đồ ) mà không có tiền để học luyện thi. Quan điểm của ba tôi hết sức rõ ràng, chỉ đứa con nào đậu đại học mới được cho tiền để đóng học phí 4 năm. Mà Mỹ thuật thì, không hề tồn tại trong khái niệm của gia đình tôi.

Một con đường được lựa chọn kỹ càng từ nhỏ bỗng chốc thành đường cụt. Một đam mê mới le lói thì lại bị dập tắt. Không còn sự chọn lựa nào, tôi đành vùi mình vào môn tiếng Nhật như một sự phó thác vào may rủi. Mất định hướng, tôi không còn biết mình thực sự muốn gì. Tôi càng thu mình vào trong vỏ bọc, trở nên mất hết tự tin và xa lánh mọi người dù sâu thẳm trong tâm hồn tôi vẫn là sự khao khát một tình cảm yêu thương.

“Cô đơn ơi mi thương xót chi ta

Mà cứ mãi theo ta hoài vậy?

Nửa cuộc đời ta mải mê trốn chạy

Mệt mỏi, rã rời mà cũng vẫn gặp mi!”
...



“ Những tiếng mèo hoang…

kêu gào trong đêm tối

thống thiết lạ lùng!

Ta không phải là mèo hoang,

Mà rách toang lồng ngực

Bởi tiếng của mình…

Bị nuốt ngược vào tim!!!”
.
.
.
hình tự họa khi ngồi giữ xe ( việc làm thêm năm 1995-1997 ) tại bãi giữ xe trung tâm tin học AIC, hẻm Bùi Thị Xuân . Tự nhìn vào kiếng chiếu hậu xe máy.
.
Hình tự họa vào một ngày sau tết, không đi đâu chơi, ngồi bó gối, nhìn vào tấm gương trong tủ quần áo tại căn phòng ktx ĐHSP ( LêVăn Sỹ )
.

Thích gương mặt lành lạnh và nụ cười khinh bạc trong tấm áp phích phim Công Tử Bạc Liêu, thế là ngồi vẽ lại.

.

Thích gương mặt cậu em của bạn, ngồi vẽ lại tặng sinh nhật. Câu nhóc mới 18 tuổi, vẽ lại như gần 30. Sau đó lại mê gương mặt này trong mấy năm...

.

Vẽ người anh kết nghĩa trong tưởng tượng, thích gì, cho vô gương mặt này hết. Mũi cao, mắt sâu, cằm chẻ, quai hàm vuông, râu quai nón, miệng khinh bạc, mặt lành lạnh, cô đơn...


Năm 1997. Lấy xong bằng B, tôi dự thi một cuộc phỏng vấn tuyển chọn phiên dịch cho nhóm tu nghiệp sinh đi lao động ở Nhật. Tôi đi thi, chỉ để kiểm tra năng lực ngoại ngữ của mình, nên khi nhận thông báo được tuyển chọn, tôi đứng trước một ngã ba đường. Vì thực sự, tôi vẫn còn tha thiết được học Mỹ thuật. Và cũng bởi vì tôi sợ bản chất yếu đuối sẽ khiến mình không tồn tại nổi trong môi trường làm việc khắc nghiệt ở Nhật Bản. Nhưng đồng thời, tôi cũng nhận ra đây là cơ hội để mình có thể thoát ra được cuộc sống bế tắc chán chường, là cơ hội để tôi có thể trau dồi trình độ ngoại ngữ, và từ đó, tôi có thể tự quyết định lấy số phận của chính mình.

.

Vẽ người bạn thân nhất thời đó. Chơi với nhau từ nhỏ, đến giờ hơn 15 năm. vẽ tặng bạn chân dung người yêu bạn thời con nít ( vì không thích mặt anh này lúc lớn )

.

Năm 1998. Thế nhưng, con đường tôi đi luôn luôn có những ngã rẽ bất ngờ. Công việc của tôi không chỉ là phiên dịch mà còn phải làm việc như những người công nhân khác. Những ông chủ Nhật Bản gần như muốn tận dụng hết sức lực từ nguồn nhân công rẻ tiền nên tôi gần như không còn khoảng thời gian nào dành cho dự định lang thang, gặp gỡ trò chuyện cùng người dân bản xứ để nâng cao trình độ. Mỗi ngày làm đến 9 giờ tối đã rút hết của tôi mọi sức lực. Chúng tôi phải làm thêm ngay cả ngày nghỉ, ngày lễ. Họ lo sợ tu nghiệp bỏ trốn ra ngoài nên đưa ra những luật lệ hết sức vô lý, khắt khe. Hiếm hoi lắm tôi mới có thời gian lang thang. Cứ mỗi lần đi nhìn bức tượng khỏa thân bên bờ sông, tôi nghe tim mình thắt lại. Aùp lực công việc đè nặng cộng với tự ái dân tộc và sự bất đồng về suy nghĩ, tôi gần như bị phát điên lên vì cảm thấy không được sống như một con người. Đầu tôi như muốn vỡ tung vì những câu hỏi không sao giải đáp. Có lúc tôi phải lên xe cấp cứu vì căn bệnh suy nhược thần kinh. Và đến một lần vì quá căng thẳng, tôi đã đút cả bàn tay vào máy ép hơi nước. Tôi tưởng chừng như đã chết ngất với ý nghĩ là phải mất đi bàn tay phải của mình. Sau một tuần nghỉ dưỡng thương, tôi quyết định vứt bỏ tất cả để đi về nước.

.


Vẽ tặng người mẹ Nhật Bản chân dung nhân ngày sinh nhật

.

Má chồng của người mẹ nuôi. Vẽ lại khoảnh khắc bà hay giơ tay lên làm trò với mình khi chụp ảnh

.


Năm 1999. Sau một năm ở Nhật, tôi quay trở về. Mặc mọi người thương hại nghĩ là tôi bỏ cuộc giữa chừng. Làm lại từ đầu với hai bàn tay trắng. Số vốn duy nhất mà tôi có được sau chuyến xuất ngoại ấy là một tinh thần làm việc nghiêm túc và hơn hết là sự trưởng thành.

“ Từ bây giờ mình là bạn của nhau

Cô đơn ơi! Mi gật đầu đi nhé!

Một tiếng cười, dù chỉ là rất khẽ…

Trong thinh không…vang vọng đến muôn lần!

Cả cuộc đời ta tìm kiếm tình thân

Để sưởi ấm cõi lòng giá lạnh

Để quên đi nỗi đau ám ảnh…

Để buồn vơi…và hạnh phúc nhân đôi!

Nhưng cuộc đời…

Cái gì tìm thì lại hóa xa xôi! “

.
Tôi đã có thể đứng được trên chính đôi chân của mình. Tôi đã khiến ông giám đốc cũ người Nhật phải nhìn tôi bằng một cái nhìn tôn trọng khi chứng minh một chân lý rằng không phải tất cả người Việt Nam sang ấy đều vì tiền. Tôi vẫn nhận lời cộng tác với ông ta mỗi lần sang đây làm việc. Tôi cũng không muốn giữ mãi những ấm ức của khoảng thời gian ấy làm gì. Sau tai nạn lao động ấy mà vẫn giữ nguyên vẹn được bàn tay, tôi đã hiểu đâu là con đường sắp tới tôi sẽ chọn.



Năm 2000. Vào ngay thời điểm nhận được tin đậu Đại học Mỹ Thuật, tôi nhận được lời đề nghị làm việc cho công ty liên doanh chuyên về xuất khẩu lao động với một mức lương khá cao ( chưa kể đến những khoản tiền phụ khác còn có thể cao hơn lương nữa ). Tôi suy nghĩ nhiều lắm. Khỏi phải nói là gia đình phản đối thế nào khi biết tôi thi vào trường Mỹ Thuật.Tôi biết là cơ hội để có một công việc như vậy chỉ đến một lần này, và nó sẽ không chờ tôi. Tôi biết, nếu tôi mong muốn một cuộc sống ổn định, một tương lai vững chắc thì không có lúc nào tốt hơn. Trong khi đó, tôi vẫn chưa thật sự tự tin là mình có một năng khiếu bẩm sinh về nghệ thuật khi đã đến với Mỹ thuật vào cái tuổi mà hầu hết bạn bè đồng tuổi đều đã ổn định công việc. Và hơn hết là, lần đầu tiên tôi cảm nhận được tình yêu đã đến với mình. Tôi đang ở ngưỡng cửa sắp chạm tay vào niềm hạnh phúc là có được một tình cảm yêu thương. Tôi có thể hy sinh đam mê của mình cho tương lai của hai người, cho cái hạnh phúc mà tôi vẫn luôn khao khát. Nhưng đồng thời, tôi cũng lo lắng rằng sự tiếp xúc thường xuyên với đồng tiền sẽ giết chết cảm xúc của mình. Tôi có lòng tin vào nỗi đam mê nghệ thuật, và tôi sẵn sàng chấp nhận trả giá cho sự lựa chọn đó. Nhưng tôi lại không chắc là sẽ giữ được tình cảm yêu thương ở mãi bên mình, cũng như không chắc rằng mình sẽ hứng thú với công việc đó mà không bị bộc phát lại căn bệnh suy nhược thần kinh.

Bước qua sự phản đối của nhiều người với nhiều hoài nghi cho rằng tôi sẽ lại bỏ dở giữa chừng, tôi bước vào ngưỡng cửa trường đại học Mỹ Thuật, bắt đầu sự khám phá những ngã đường cảm xúc chồng chéo đan xen.

Thursday, 10 January 2008

Wednesday, 9 January 2008

DEP 2008




báo Đẹp số tháng 01/2008

http://dep.com.vn/modules.php?name=News&file=article&sid=1635

photo by Ovi ( tấm số 1 )

tự xử bởi Himiko.Nguyễn ( tấm số 2 )

đèn neon sign được đặt theo chữ viết của Himiko tui.
không gian mới
vợ chồng nhà này uống bia không mời mình.
.
Thịnh, mỗi ngày ghé Himiko 3 tiếng để làm tình nguyện viên.
sân thượng, đã có giàn nhạc mới

EM_Himiko visual stuidio

"I will be stronger..."